Phật Thuyết Kinh Bảo Tinh đà La Ni - Phẩm Ba - Phẩm Ma Vương Quy Phục - Phần Hai
Hán dịch: Ngài Tam Tạng Pháp Sư Ba La Pha Mật Đa La, Đời Đường
PHẬT THUYẾT
KINH BẢO TINH ĐÀ LA NI
Hán dịch: Ngài Tam Tạng Pháp Sư
Ba La Pha Mật Đa La, Đời Đường
PHẨM BA
PHẨM MA VƯƠNG QUY PHỤC
PHẦN HAI
Chúng thấy Ngài Tu Bồ Đề liền rảo bước đi đến đều cùng bắt lấy hai tay của Tôn Giả đó, nói lên như vậy: Nào Sa Môn! Ông Ca! Nào Sa Môn! Ông múa!
Ngài Tu Bồ Đề nói rằng: Này Đồng Tử! Hãy lắng nghe! Tiếng ca trước các ngươi đã chưa nghe thì ta sẽ làm cho các ngươi nghe! Các ngươi hãy lặng yên mà nghe tiếng ca của ta.
Ngài Tu Bồ Đề liền vì các Đồng Tử nói bài kệ như vậy:
Tất cả hữu vi pháp
Tính động đều vô thường
Như huyễn, bọt, lửa đó
Tuy thấy, được thì không.
Pháp sinh diệt mau chóng
Chỉ người trí mới thông biết
Xúc thọ là khổ não
Người ngu đắm say cùng
Khổ hữu vi bức bách
Tất cả đều ngã không vô ngã
Lại không một hiểu biết
Khiến khổ giải thoát xong.
Như tin Bồ Tát Đạo
Tu nhất tướng thân gần
Gọi lìa các pháp tưởng
Vô ngã, chẳng sạch trong.
Tất cả hành tương ứng
Thật không, tánh tướng không
Các pháp không nuôi mạng
Người không, tạo tác không.
Người bỏ ý ma siểm dua nịnh
Phát giác tịnh tín sinh
Các thức nương gốc khởi
Như chớp nương hư không.
Xúc, thọ, tư không ngã
Quan sát không thật chân
Ngu si phàm phu tu
Ấm này lưu chuyển luôn
Tịnh tâm sinh phân biệt
Tác giả chẳng thể được
Chân tế tịch diệt không trống rỗng
Tất cả biên bờ lìa khỏi.
Pháp này không vô minh
Nên nói bồ đề hạnh
Như bậc thầy lái thuyền
Chở đến bồ đề đạo.
Bấy giờ, Trưởng Lão Tu Bồ Đề vì Đồng Tử ma nói bài kệ này rồi liền đọc Chú rằng:
Đa điệt dã tha.
Tô văn đệ.
Tỳ văn đệ.
Văn đà.
Xà ê.
Tứ ly.
Tứ ly.
Tứ ly.
A bà tứ ly.
A bà ha tứ ly.
Đa tha đa bà tứ ly.
Bộ đa câu chỉ tứ ly.
Ta Bà ha.
Bấy giờ, khi Trưởng Lão Tu Bồ Đề vì các Đồng Tử này, ở trong tiếng ca, nói lời bài kệ và câu Đà La Ni này thì năm mươi Đồng Tử đó vui mừng số một, sinh tâm tịnh tín, nói bài kệ như vậy:
Con nương ác tri thức
Pháp này nghe chưa từng
Vì ngu si vô trí
Ác nghiệp này tạo nên.
Con nay phát lồ hối
Nguyện Ngài chứng tri con!
Ngài sinh từ thắng pháp
Con phát đại nguyện rằng:
Nguyện con được làm Phật
Ích lợi khắp thế gian.
Năm mươi Đồng Tử, ở giữa ngã tư đường, liền làm lễ sát dưới chân Ngài Tu Bồ Đề, rồi ở trước mặt Ngài, ngồi chính nghi dung mà nghe pháp.
Lúc bấy giờ, Đức Thế Tôn dùng sức thần thông vì họ mà thị hiện khiến cho ngã tư đường này rộng rãi hàng trăm do tuần.
Ngài Xá Lợi Phất ngồi ở mặt Bắc, Ngài Đại Mục Kiền Liên ngồi ở mặt Tây, Ngài Phú Lâu Na ngồi ở mặt Nam, Ngài Tu Bồ Đề ngồi ở mặt Đông.
Chỗ ngồi của bốn người cộng lại là nửa do tuần. Ngay tức thời trong đất ở chỗ ngồi của bốn vị Đại Thanh văn hiện ra hoa sen lớn, ngang dọc bằng nhau độ năm mươi khuỷu tay.
Cành hoa là vàng Diêm Phù Đàn, lá hoa là lưu ly xanh, tua hoa là thắng tạng bảo, nhị hoa là chân châu, mùi hoa thơm phức hơn cả hương của Trời. Như vậy hoa sen này phát xuất từ căn lành của thế gian mọc ra.
Từ hoa sen này phát ra ánh sáng lớn soi khắp Ba Ngàn Đại Thiên Thế Giới. Ở đường ngã tư đó, hoa ấy vọt lên cao chừng ba thân người để mà thị hiện. Cho đến Trời Tứ Thiên Vương hoa này hiện ra, vì Trời đó cao chừng năm do tuần mà vì thị hiện.
Cho đến Trời Ba Mươi Ba, hoa này hiện ra, do Trời đó cao chừng một trăm do tuần mà vì thị hiện. Cho đến Trời A Ca Ni Sấc, hoa này hiện ra, do Trời đó cao chừng nửa do tuần mà vì thị hiện. Ở trong lá hoa sen tuyên bày đủ thứ câu nghĩa mỹ diệu.
Chúng sinh đất này và Chư Thiên kia đều nghe trong hoa bài kệ tụng như thế này:
Sinh cõi này, chỉ Phật thanh tịnh
Làm lui quân chúng cùng Ma Vương
Phật dũng mãnh chuyển bánh xe pháp
Nhân đây cõi thế không nghi nan
Những người thông tuệ giải nghĩa luận
Biết pháp, cầu pháp, cầu thoát liền
Tất cả thế gian người thông suốt
Ưu Ba Câu Lợi là trên cùng.
Đây là Đạo Sư đã điều phục
pháp đại diệu này nói giỏi giang
Tất cả thế gian dâng lên cúng
Cúng dường Mâu Ni giỏi tuyên dương.
Đủ trí ba đời hay khéo nói
Sở học ba học mở bày thông
Người Trời thế gian hay cứu độ
Khiến hiểu biết nghĩa pháp không lường.
Dạy làm thiện thế gian lợi ích
Đèn trí phương tiện soi thế gian
Khéo nói diệu pháp đoạn ba cấu
Trí tuệ lợi ích, mệt mỏi không.
Cực khổ thế gian khiến giải thoát
Vô minh che tối các chúng sinh
Hay cùng mắt pháp chẳng điên đảo
Tất cả đại chúng khắp hội xong.
Phật này chẳng lâu rống sư tử
Đệ nhất nghĩa, Như Lai bày lên
Lực diệu sắc đủ nói đắp đổi
Thấy đời chìm biển khổ mênh mông.
Đến ở thế gian, đánh trống pháp
Trong sáu căn hộ trụ hộ trên
Sáu tùy hành này, sáu thông biết
Phật nói Lục Độ là thượng pháp.
Quyết định nói sáu chủng tử ấy
Ở thôn xóm, hay giết sáu căn
Đã nghĩ đến sáu việc vô thượng.
Phật điều ngự chủ khiến kia nghĩ.
Ở trong hoa sen nói kệ đó rồi.
Cho đến đối với Chư Thiên lục dục đó, tại trong hoa sen, lại vì Chư Thiên nói kệ như vậy:
Các ngươi sống hòa hợp
Các dục ưa trước tham
Mê say lòng phóng dật
Lọng ái đã che trùm
Ngu si ưa chấp trước
Rượu các dục say mèm
Do sự phóng dật đó
Thiện Thệ chẳng cúng dường
Các dục không thường, hoại
Như đáy nước vầng Trăng
Tử sinh trói bền chắc
Chúng sinh thoát không xong.
Các ngươi không chỗ nương
Phóng dật trước các dục
Do ưa thích các dục
Mãi chẳng được Niết Bàn.
Thường ở đất phóng dật
Cùng diệt chẳng tương ưng
Chẳng thấy việc làm trước
Sạch trong, chẳng sạch trong.
Vì nghiệp chịu già chết
Bố úy hằng vây quanh
Các ngươi vì buông lung
Nên hành đất ba ác.
Nhờ hành điều buộc lòng
Hằng tu chẳng phóng dật
Trước đã làm nghiệp lành
Nên phải siêng gìn giữ.
Bỏ dục chẳng sạch trong
Biên bờ sau khó được
Thiện Thệ ngươi về nương
Nghe kia nói đại nghĩa.
Các ngươi tu trí tuệ
Giải thoát tịch diệt nhân
Cùng diệu pháp tương ưng
Nghe đại nghĩa như vậy.
Như vậy, trong hoa sen nói kệ đó xong.
Cho đến mười sáu Trời Cõi Sắc, ở trong hoa sen lại vì Chư Thiên nói kệ như thế này:
Phân biệt thiện pháp siêng tu tập
Lìa rối loạn một lòng ưa thiền
Tịch tịnh chẳng loạn cầu giải thoát
Tuệ đã ứng làm dứt giận sân.
Sở hữu ngã tướng mười ba thứ
Phân biệt vì nói tu nhẫn hơn
Do đây rốt cùng mau giải thoát
Được đến chỗ giải thoát tử sinh.
Ham thích sắc tụ nên phân biệt
Tính ngã kiên cố thấy sáng bừng
Pháp sở sinh bọn đó chẳng giảm
Đất đường ác do thấy chuyển vần.
Quan sát ba cõi thường vô ngã
Không tác, không rỗng, không thật chân
Tu nhẫn phân biệt tùy thuận đó
Được hết chỉ thú giải thoát liền.
Người đó chẳng già, chẳng bệnh chết
Lìa đường ác, oán ghét chẳng chung
Ngang bằng hư không tất cả pháp
Chẳng tu hai điều tu tương ưng.
Đạo tịnh rốt ráo tối vô thượng
Ý không chấp trước tịnh các căn
Giống như Thích Tử hàng ma chúng
Một pháp tính vô tướng tu hành.
Mọi tướng sở hữu đều lìa khỏi
Hai thứ đoạn oai nghi thuận tùng
Đạo này vì họ nói tối thượng
Phân biệt tu tất cả pháp không.
Nếu hay phân biệt tu không ấy
Không chủ, không tác, thọ cũng không
Giải bồ đề như tự tính rỗng
Tối vô thượng xa lìa cầu mong.
Lúc bấy giờ, Đức Như Lai ở trong đài hoa sen diệu sắc đó, khi phát ra tiếng lớn câu pháp nghĩa này thì trong Thế Giới này tất cả người, chẳng phải người… sẵn đó đều đến giữa ngã tư đường đi quanh tòa hoa sen… cho đến vô lượng vô số Trời A Ca Nị sấc đều xuống Thiên Cung, đi quanh tòa hoa sen, chiêm ngưỡng, thính pháp.
Lúc đó, Ma Vương nghe bài kệ này rồi, quan sát giáp vòng khắp đại thành Vương Xá, thấy hoa sen giữa đường ngã tư phát ra âm thanh pháp này và thấy vô lượng vô số trăm ngàn câu chỉ na do tha người vây quanh hoa sen, ngồi chung nghe pháp.
Ma Vương lại thấy Chư Thiên cõi Lục Dục nhiều vô lượng vô số trăm ngàn câu chỉ na do tha… tất cả Chư Thiên đều bỏ cung điện, theo ngồi vây quanh hoa sen mà nghe pháp.
Nghe thấy thế rồi, Ma Vương lại chuyển biến hơn trước, lòng thêm lo khổ lớn, hối não thêm trói buộc, run rẩy dựng tóc gáy, toàn thân toát mồ hôi, chạy trong hư không, dùng âm thanh lớn kêu gọi ma chúng còn lại mà nói kệ như vậy:
Các ông hãy nghe!
Khéo nhiếp ngoại ý
Ở cảnh giới ta
Không lực tự tại
Đây mới Thích Ca
Lực tối thượng thắng
Hành công đức rộng
Lưu bố thế gian
Khiến chúng sinh đó
Sở tác vững bền
Ở đài hoa sen
Phát ra tiếng pháp
Người, Trời các con
Đến hết không còn
Quyết định người tốt
Đều khát, ngưỡng mong
Chuyên ý thiện thệ
Theo tịch diệt đạo
Công đức trên cùng
Đệ nhất vô thượng.
Việc làm Sa Môn
Ba cõi này huyễn
Tất cả mê lầm
Khiến không ý khác.
Đại chúng Thiên Nhân
Vây quanh hoa sen
Mau buông mưa đá
Tạo tiếng khủng bố
Dùng chúng ma hung dữ
Đến hoại diệt đó.
Lúc bấy giờ, những ma còn lại đối trước ma Vương kia, nói kệ rằng:
Ngài nghe lời chúng tôi
Lời này đem lợi ích!
Ngài biết những pháp gì?
Mà chẳng dừng ý ác!
Lực Như Lai thắng trì
Quân ma tiêu diệt hết
Thấy Thiện Thệ, chúng tôi
Lòng đều mê muội lớn.
Phật là Đại Thuyền Sư
Quang nhan thắng viên mãn
Theo Phật khéo về nương
Lại không chỗ qui về thắng.
Lúc bấy giờ, lại có ma khác đối trước Ma Vương kia cử động thân thể, mặt mày bí xị, buồn khóc, giận quá nói kệ như vậy:
Ngài mất thiện đạo, trụ ác đạo
Nên chẳng tự biết năng lực mình
Sánh Đạo Sư, ông không hổ thẹn
Ma lực bị Phật lực diệt tan
Chỗ hoa sen thế gian hòa hợp
Nghe pháp vui vẻ thân tâm tịnh
Chúng tôi thân bẩn mất tinh tấn
Chẳng đi, trong sát na tiêu tan.
Hôm nay tất cả đều về nương
Quy y Nhân Đà La Tịch Mặc Mâu Ni.
Lúc ấy, lại có các ma đều chắp tay hướng về Ma Vương mà nói kệ như vậy:
Ngài bỏ pháp hạnh, ưa làm ác
Phật làm chỗ dựa lợi thế gian
Ở trong các chúng, Phật chúng thắng
Phật nay đến đây ở tại thành
Chúng tôi phải dùng mắt thanh tịnh
Mau đến đó đem lòng vui mừng
Quy y đấng Chí Tôn ba cõi
Lương dược diệu của mọi chúng sinh.
Khi đó trong hư không lại có một ma tên là Trí Thanh, hướng về Ma Vương kia, liền cao giọng nói kệ như vậy:
Chúng tôi hòa hợp nhờ tín lạc
Nghe lời tôi tất cả tương ưng
Phát y, ngôn, hành đoạn ác kiến
Cúi mình chắp tay bỏ giận sân.
Do lòng tỉnh ngộ sẽ tịnh tín
Nói tối thượng tùy hỉ Thế Tôn Như Lai
Đối Phật quy y, quy khó được
Tôi sẽ, hôm nay, tin cúng dường.
Lúc bấy giờ, các ma nhiều vô lượng vô biên, trong khoảnh khắc sát na, đều từ hư không hạ xuống, đến cửa thất bảo của đại thành Vương Xá. Chúng đều cầm đồ cúng dường trang nghiêm đi đến chỗ Đức Phật, vì muốn cúng dường Đức Thế Tôn.
Hoặc có ma biến làm hình dáng Vua Chuyển Luân.
Hoặc có ma biến làm hình dáng Vua Phạm Thiên.
Hoặc có ma biến làm hình dáng Ma Ê Thủ La.
Hoặc có ma biến làm hình dáng Trời Tự Tại.
Hoặc có ma biến làm hình dáng Na La Diên.
Hoặc có ma biến làm hình dáng Trời Đâu Suất Đà.
Hoặc có ma biến làm hình dáng Trời Diệm Ma.
Hoặc có ma biến làm Thích Đề Hoàn Nhân.
Hoặc có ma biến làm Trời Ba Mươi Ba.
Hoặc có ma biến làm hình dáng Đồng Tử.
Hoặc có ma biến làm hình dáng Tỳ Sa Môn.
Hoặc có ma biến làm Tỳ Lâu Lặc Xoa.
Hoặc có ma biến làm Tỳ Lâu Bác Xoa.
Hoặc có ma biến làm Đề Đâu Lại Tra.
Hoặc có ma biến làm hình dáng Thần Tá Trời của Tứ Thiên Vương.
Hoặc có ma biến làm hình dáng Thiên Tử Nhật.
Hoặc có ma biến làm hình dáng Thiên Tử Nguyệt.
Hoặc có ma biến làm hình dáng lớn nhỏ của Thiên Tử tinh tú.
Hoặc có ma biến làm hình dáng A Tu La.
Hoặc có ma biến làm hình dáng Già Lâu Na.
Hoặc có ma biến làm hình dáng Khẩn Na La.
Hoặc có ma biến làm hình dáng Ma Hầu La Già.
Hoặc có ma biến làm hình dáng núi báu.
Hoặc có ma biến làm hình dáng vàng tụ.
Hoặc có ma biến làm hình dáng đủ thứ báu.
Hoặc có ma biến làm hình cây báu.
Hoặc có ma biến làm hình dáng Sát Đế Lợi.
Hoặc có ma biến làm hình dáng ngoại đạo khác.
Hoặc có ma biến làm hình Luân Bảo.
Hoặc có ma biến làm hình báu Ma Ni.
Hoặc có ma biến làm hình voi báu Y La Bà Trà.
Hoặc có ma biến làm hình ngựa báu Bà La ha.
Hoặc có ma biến làm hình dáng người con gái báu.
Hoặc có ma biến làm Thần Bảo chủ tàng.
Hoặc có ma biến làm Thần Bảo chủ binh… Đủ thứ hình dáng như vậy ma đều tự biến hóa, vì cúng dường nên trụ ở trước Đức Phật.
Hoặc có ma hiện ra màu xanh thân xanh, dùng đồ màu trắng trang nghiêm thân mình. Chúng đều cầm bảo cái tràng phan đỏ và chuỗi ngọc chơn châu, trụ ở trong hư không cao chừng một cây Đa La.
Hoặc có ma hiện ra sắc trắng thân trắng, dùng đồ màu đỏ trang nghiêm thân mình. Chúng đều cầm bảo cái, tràng phan, chuỗi ngọc màu vàng trụ ở trong hư không.
Hoặc có ma hiện ra sắc đỏ thân đỏ, dùng áo kim sắc trang nghiêm thân mình. Chúng đều cầm tràng phan bảo cái màu xanh đứng la liệt thành hàng lối.
Hoặc có ma hiện lên màu hồng thân hồng, mưa xuống chân châu trắng.
Hoặc có ma hiện ra màu trắng thân trắng, mưa xuống chân châu hồng.
Hoặc có ma hiện làm sắc Thiên Tiên, trụ trong hư không, mưa xuống mưa hoa.
Hoặc có ma biến làm hình tượng Thanh Văn, vì cúng dường Đức Phật nên ở trong hư không mưa xuống đủ thứ hương Trời.
Hoặc có ma hóa làm sắc Kiền Thát Bà, tấu lên kỹ nhạc Trời.
Hoặc có ma biến làm sắc Thiên Nữ, dùng đủ thứ bảo khí tưới nước thơm xuống đất.
Hoặc có ma biến làm sắc vàng sạch đen đốt đủ thứ hương thơm.
Hoặc có ma biến làm hình dạng các Thiên Tử ca xướng mừng múa.
Hoặc có ma biến làm hình sắc đủ thứ chắp tay chiêm ngưỡng khen ngợi Đức Như Lai.
Hoặc có ma chúng tùy theo phương diện của Đức Phật mà nhất tâm chiêm ngưỡng, đều mang đủ thứ báu ma ni, cúng dường Đức Thế Tôn.
Hoặc có ma ở đường ngã tư, trên cửa sổ lớn nhỏ của nhà điện, lầu các, trên đài cửa khuyết, bên bốn thềm đường, trên tường cao, tường thấp, ô cửa, trên cây, trên bao lơn trùng các… đều tùy theo chỗ đứng mà chắp tay chiêm ngưỡng, cúng dường Đức Như Lai.
Lúc bấy giờ, Ma Vương thấy tất cả ma chúng sở hữu kia đều cùng quyến thuộc quy y Đức Như Lai.
Lúc đó Ma Vương càng thêm sân giận hơn trước, kinh sợ mê loạn, cất tiếng buồn khóc, nói kệ như vậy:
Ta mất thẳng uy đức
Không có ai đỡ đần.
Sa Môn Thần Thông Thắng
Đoạt cõi ma ta liền.
Nên lại tìm phương tiện
Sau này nghĩ việc làm
Căn hoa sen chặt đứt
Khiến chúng tan các phương
Căn hoa sen đã đoạn
Khiến đại chúng mê loàn
Nếu chúng đã mê loạn
Sau này ta thỏa nguyền.
Bấy giờ, khi Ma Vương nói kệ đó xong thì như điều suy nghĩ, giống như gió bão, từ trên không mà hạ xuống, đến con đường có hiện hoa sen kia, liền tiến tới trước, muốn nhổ bật hoa sen lên. Do lực của Đức Phật nên hắn còn chẳng thể chạm đến hoa huống gì là nhổ bật được.
Đã chẳng thể nhổ bật ma lại muốn tóm lấy cánh hoa sen và gây tổn hại đài hoa, nhưng lại chẳng thể tổn hại được. Ma liền muốn cất tay từ xa tát đánh vào hoa đó.
Lúc đó, Ma Vương thấy hoa sen đó như chớp, như bóng hình, tuy đối trước mắt mà căn hoa sen chẳng thể chạm đến làm tổn hại.
Bấy giờ, Ma Vương bằng hết thần lực của mình cũng như việc làm của mình mà đối với hoa sen kia rốt cuộc chẳng thể tổn hại được.
Ma lại muốn kinh động tất cả đại chúng nên liền phát ra tiếng to lớn đáng sợ nhưng tiếng cũng chẳng phát ra được.
Ma lại hiện uy mãnh, dùng lực thế lớn, liền đưa hai tay vỗ xuống đại địa khiến cho đất chấn động.
Khi đó đại địa giống như hư không, thậm chí chẳng thể dùng tay sờ chạm huống là có thể khiến cho lay động.
Khi đó Ma Vương thấy đại địa này chẳng thể chạm được, lại sinh ý niệm này: Chúng sinh có trong đại hội này hôm nay, ta sẽ đánh họ, khiến cho lòng họ rối loạn. Khi khởi lên ý niệm đó thì thậm chí ma chẳng thấy có một chúng sinh để có thể được có thể chạm, huống gì là có thể gia hại, bức bách. Nhờ lực của Đức Phật nên có tướng như vậy.
Lúc đó, Ma Vương càng trở nên ưu não, toàn thân lắc lư lay động như cây gặp gió lớn, phát ra tiếng gào khóc bi hận, rơi nước mắt, quan sát khắp bốn phương nói kệ như vậy:
Sa Môn dùng huyễn lực
Nhiếp lấy các thế gian
Ta nay lòng say tối
Trong giây lát mê loàn.
Cảnh giới, lực công đức
Mà ta đã có được
Kia dùng huyễn lực nên
Tất cả xâm đoạt hết.
Ta nay bị bỏ mặc
Phải mau trở về cung
Nếu chẳng đi, thậm chí
Thọ mạng ta kịp nữa.
Lúc bấy giờ, Ma Vương liền muốn trở về cung.
Tuy sinh ý niệm đó nhưng lại chẳng thể đi, Ma Vương càng thêm kinh sợ khóc lóc mà khởi ý niệm này: Ta nay đối với thần thông này đã hết vì sức tự tại của ông Cù Đàm vậy.
Không lẽ lại ở trước kẻ oán gia đó khiến cho ta tận mạng?
Ma lại khởi ý niệm này: Ta nay có thể lén ra ngoài Cõi Phật Ta Bà này. Ta thà chết ngoài đó chứ không cho, ở Cõi Phật này, có một chúng sinh thấy ta chết.
Khi khởi lên ý niệm đó thì thậm chí chẳng thể rời khỏi phương hướng này, huống là có thể lén đi, ma tức thời tự thấy bị năm trói buộc, lại trở nên kinh sợ, sân giận, cất cao tiếng buồn khóc.
Ma Vương lại nói lên lời này: Hỡi các con yêu và các thân thuộc! Ta lại chẳng thể thấy rồi!
Bấy giờ, có ma tên là Trí Thanh, liền tự biến thân làm hình dáng Vua Chuyển Luân, hướng về Ma Vương nói kệ như vậy:
Ý ông sao lo lắng
Sinh bi não gào than
Bậc thế gian tối thượng
Như Lai là trên cùng.
Phật là vô sở úy
Phải mau cầu về nương quy y
Cứu hộ các cõi thế
Như đèn soi các đường.
Kẻ quy y nhờ cậy
Thoát ba khổ rốt cùng
Như Lai, nếu thân cận
Sẽ được vui Niết Bàn Tịch diệt.
Lúc bấy giờ, Ma Vương khởi lên ý niệm như vậy: Nếu ta theo lời nói của Trí Thanh đó, đối với Sa Môn Cù Đàm nên phải quy y thì sự ràng buộc của ta sẽ được giải thoát.
Lúc đó, Ma Vương hướng về Đức Phật, cúi thân, chắp tay nói lên như vậy: Nam Mô Đấng trượng phu vô thượng trong loài người!
Đức Phật có thể giải thoát già bệnh chết! Con nay xin quy y!
Khi đó, Ma Vương dùng kệ tụng rằng:
Trói này rất hiểm đáng sợ lắm
Con cầu thiện thệ mau về nương
Về nương Như Lai được giải thoát
Chúng đệ nhất nay mới về nương.
Con do si mù giận Chánh Giác
Đã tạo tội lỗi đến cực cùng
Nay y lời Ngài con sám hối
Tôn Ngài hiện tiền làm chứng minh.
Lúc bấy giờ, Ma Vương theo lời của thiện trượng phu Trí Thanh liền ở trước Đức Phật quy y Đức Thế Tôn. Ngay tức thời Ma Vương tự thấy thân mình được cởi trói.
Đã được giải thoát, Ma Vương lại tự nghĩ: Muốn trở về chỗ ma, trụ ở cung liền tự thấy thân lại bị năm trói buộc, phải ở lại trong chúng này không thể đi về chỗ của mình. Ma Vương tức thời lại quy y Đức Như Lai.
Khi phát sinh ý niệm này, Ma Vương liền ở bên Đức Phật, lại được giải thoát. Ma Vương tác khởi ý niệm muốn đi thì liền thấy bị trói buộc. Ma Vương phát sinh ý niệm trụ lại thì liền thấy giải thoát.
Cứ như vậy, như vậy cho đến bảy lần trói buộc, giải thoát. Ma Vương tự biết không thể làm gì được, liền ở bên Đức Phật, mặc nhiên an tọa.
***
Phật Thuyết Kinh đại Bát Nhã Ba La Mật đa - Hội Thứ Năm - Phẩm Mười Bảy - Phẩm Tham Hành - Phần Hai
Phật Thuyết Kinh đại Bát Nhã Ba La Mật đa - Hội Thứ Ba - Phẩm Ba Mươi Mốt - Phẩm Tuyên Hóa - Phần Ba
Phật Thuyết Kinh Bồ Tát Tự Tại Vương - Phần Một
Phật Thuyết Kinh Thiên Tử Thương Chủ Thưa Hỏi - Phần Một
Phật Thuyết Kinh Tăng Chi Bộ - Chương Bảy - Bảy Pháp - Phẩm Bảy - ðại Phẩm - Phần Bảy - Sự Tu Tập
Phật Thuyết Kinh Tăng Chi Bộ - Chương Một - Một Pháp - Phẩm Mười Bốn - Phẩm Người Tối Thắng
Phật Thuyết Kinh Hiệu Lượng Sổ Công Châu Công đức
Phật Thuyết Kinh Tô Tất địa Yết La - Phẩm Mười Ba - Phẩm Pháp Phiến để Ca
Phật Thuyết Kinh đại Thừa đại Tập địa Tạng Thập Luân - Phẩm Bốn - Phẩm Hữu Y Hành - Phần Ba