Phật Thuyết Kinh Phổ Diệu - Phẩm Hai Mươi Ba - Phẩm Phạm Thiên Khuyến Thỉnh Thuyết Pháp

Kinh Đại thừa   •   Thứ hai, 25/12/2023, 22:04 PM

Hán dịch: Ngài Tam Tạng Pháp Sư Trúc Pháp Hộ, Đời Tây Tấn

PHẬT THUYẾT KINH PHỔ DIỆU

Hán dịch: Ngài Tam Tạng Pháp Sư

Trúc Pháp Hộ, Đời Tây Tấn  

PHẨM HAI MƯƠI BA

PHẨM PHẠM THIÊN

KHUYẾN THỈNH THUYẾT PHÁP  

Phật bảo các Tỳ Kheo: Khi ấy Như Lai bày tướng ánh sáng oai thần giữa chặng mày. Ánh sáng đó tên là Chiếu Sinh, khiến trăm ngàn Phạm Thiên đều phát tâm. Ánh sáng đó chiếu khắp ba ngàn Cõi Phật.

Khi ấy Phạm Thiên Thức Càn nương Thánh chỉ làm đúng theo như tâm niệm của Phật. Thế Tôn lặng yên không chịu thuyết pháp.

Phạm Thiên nghĩ: Ta nay nên đi đến chỗ Phật khuyến thỉnh Ngài chuyển pháp luân.

Lúc này Phạm Thiên Thức Càn cùng với sáu vạn tám ngàn Phạm Thiên quyến thuộc vây quanh đi đến chỗ Phật, cúi đầu đảnh lễ sát chân Ngài rồi lui đứng một bên, thưa Phật: Cúi xin Đức Thế Tôn, thế gian không ai cứu độ, nay sắp hư hoại.

Vì sao?

Vì Như Lai chí chân đã đạt đạo vô thượng chánh chân, là Bậc Tối Chánh Giác, định ý vắng lặng, không chịu thuyết pháp. Thế gian vướng mắc các khổ, chìm trong ba cõi, xin Ngài chuyển pháp luân giáo hóa chúng sinh.

Bấy giờ đọc kệ:

Cúi xin Thế Tôn

Thanh tịnh chúng sinh

Ai sẽ khuyên bảo

Hàng ức chúng sinh

Đem tuệ bố thí

Nghe Bậc Chánh Giác

Giảng dạy chánh pháp

Trừ các nghịch tặc

Theo thời đánh lên

Vô lượng trống pháp

Nhân đó thổi lên

Vô lượng ốc pháp

Sẽ xây dựng lên

Cờ pháp cao tột

Ai sẽ mở bày

Pháp lớn rực rỡ

Ắt sẽ nổi mây

Tuôn mưa pháp lớn

Nguyện thường rải khắp

Các Tòa Đại Thánh

Sẽ chữa trị lành

Hết thảy tật bệnh

Diệt trừ trần lao

Các lửa thiêu đốt

Vì họ chỉ bày

Đạo của vắng lặng

An lành mát mẻ

Không còn lo buồn

Đạo của vô vi

Dạy hướng về chân

Thường khởi thương xót

Hòa giải tranh cãi

Ắt sẽ khai thông

Pháp môn giải thoát

Thuyết nghĩa chí thành

Không còn sân giận

Cho người mù tối

Mở mắt nhìn thấy

Chữa trị sạch hết

Được pháp nhãn thượng

Không phải Trời người

Và cả Phạm Thiên

Không phải Kiền Đạp

Dân A Tu Luân

Có thể chữa dứt

Các bệnh nóng bức

Chỉ có Thánh Tôn

Nhật nguyệt trong đời

Vậy nên nay con

Khuyên thỉnh Pháp Vương

Nay tạo lập hơn

Tất cả Chư Thiên

Đem công đức này

Khuyên thỉnh Như Lai

Xin hãy chuyển vận

Pháp luân vô thượng.

Bấy giờ, Đức Thế Tôn lặng yên nhận lời. Phạm Thiên Thức Càn thấy Phật lặng yên, thương xót Chư Thiên, thế gian Nhân Dân, A Tu Luân, Rồng, Quỷ Thần, muốn cho tất cả đều được độ thoát, liền đem các thứ hương chiên đàn rải lên Phật, rồi bỗng nhiên biến mất.

Khi ấy thần cây Bồ Đề tên là Pháp Minh, lại gọi là Pháp Lạc, Pháp Ý, Pháp Trì, đi đến trước chỗ Phật, bạch Phật: Nay Đức Thế Tôn sẽ ở nước nào để chuyển pháp luân?

Đức Phật bảo: Chỗ Tiên Nhân Đọa Xứ, trong vườn Lộc Uyển, nước Ba La Nại.

Thọ thần bạch Phật: Ở chỗ Tiên Nhân trong vườn Lộc Uyển, nước Ba La Nại, nhân dân quá ít. Ngài không nên thuyết pháp ở đó.

Phật bảo Thọ thần: Chớ nên nói như vậy.

Vì sao?

Vì ta trong đời trước ở tại nơi đó xây dựng đền thờ pháp. Sáu vạn ức lần ở trong đó cúng dường sáu vạn ức lớp các Đức Phật Thế Tôn và vô số các Tiên Nhân đến ở nơi đó để tu học.

Ở nước Ba la nại Chư Thiên, Long thần đều cùng khen ngợi pháp lớn vô cùng và đều cúi đầu quy mạng. Ngàn ức Chư Phật nhớ lại nguồn gốc đều ở giữa rừng cây Thần Tiên này, chuyển bánh xe pháp, vắng lặng êm đềm, không có những sự vô trí tối tăm. Do đó, ta cũng ở giữa rừng cây Thần Tiên này chuyển bánh xe pháp.

Phật bảo các Tỳ Kheo: Bấy giờ Đức Thế Tôn, những việc đáng làm Ngài đã làm xong, không còn các hoạn nạn, đã dứt các chướng ngại, sạch các trần lao, không còn các sự cấu uế, hàng phục ma oán, thành Nhất thiết trí, thấy khắp mười phương. Được mười món lực, bốn vô sở úy, mười tám pháp bất cộng của Chư Phật.

Trí tuệ thông suốt, không còn trở ngại, dùng đạo nhãn Phật, Ngài xem xét khắp thế gian: Nay đây ai là người trước tiên sẽ lãnh thọ giáo pháp này.

Người nào có thể lãnh hội giáo pháp đây một cách mau chóng?

Người nào ít dâm, nộ, si, ta sẽ vì người đó thuyết pháp trước. Phật liền nghĩ đến uất đầu lam phất là người có ít ba cấu. Ta sẽ đến đó. Phật vừa nghĩ đến liền biết vị Đạo Sĩ này đã từ trần cách nay bảy ngày. Vị Đạo Sĩ thứ hai cũng vừa qua đời ngày hôm nay.

Khi ấy, từ trong hư không, Thiên Thần bạch Phật: Kính bạch Đức Thế Tôn, quả đúng như Đại Thánh đã biết, họ đều đã mạng chung.

Đức Phật lại nghĩ: Xưa phụ Vương có cho năm người cùng đi theo hầu hạ giúp đỡ ta. Các Đạo Sĩ này đã trải qua sự cần khổ, có nhiều công phu. Nay ta nên vì những người này thuyết Kinh Pháp để chỉ dạy cho họ trước.

Phật bảo các Tỳ Kheo: Bấy giờ Đức Thế Tôn từ gốc cây đứng dậy, ngay khi ấy ta tuyên bố với ba ngàn đại Thiên Thế Giới khiến cho họ đều biết việc đó. Đức Phật lần lượt đi về phía trước, đến Lộc Uyển, trong thành Ba La Nại, là nơi của các Thần tiên ở, đến thẳng chỗ ở của năm người.

Bấy giờ năm vị này thấy Đức Phật từ xa đi đến, cả năm người cùng giao ước với nhau: Các bạn có thấy Sa Môn Cù đàm đang đi đến không?

Ông ta hoang mang vô định, không đạt được ý muốn, về việc phụng hành Kinh giới và nhiều công huân tu tập thì ông ta làm ngược và sai với đạo nghiệp. Giả sử ông có đến đây, tất cả chúng ta chớ nên đứng dậy, cũng chẳng nên đón rước.

Nhưng khi năm người vừa nhìn thấy Đức Phật đi đến, với oai thần rực rỡ, Thánh đức vô lượng thì không thể gắng gượng ngồi yên được mà tự nhiên không ai bảo ai, đều cùng từ tòa đứng dậy, đến trước nghinh đón Đức Thế Tôn và cùng thưa: Lành thay! Thánh Tôn!

Rồi người thì rước lấy pháp y, người đỡ lấy bình bát, người đến trước trải tòa mời ngồi, người cúi đầu làm lễ và người đi lấy nước đến cho Phật rửa chân, khi ấy Đức Phật hỏi năm người: Các vị đã giao ước với nhau không đón rước Thế Tôn, sao không giữ vững ý định?

Ta nghĩ: Vì ta cho nên các vị phải trải qua thời gian lâu dài không yên, gặp bao nhiêu khổ nạn. Nay ta sẽ đền ân. Các vị nên biết, ta đã thành tựu được đạo quả Chánh Giác, đạt đến Nhất thiết trí, thấy khắp mười phương, được thanh tịnh không còn các phiền não, thong dong tự tại.

Đối với tất cả các pháp không còn bị trở ngại. Ta sẽ vì các vị thuyết pháp vượt khỏi sinh, lão, bệnh, tử.

Bấy giờ năm người cúi đầu lạy sát chân Phật, ăn năn tự trách: Chúng tôi ngu dối không biết điều chân chánh, kiêu mạn không phục. Nói xong, cung kính gieo mình sát đất, hết sức tự trách mình. Bấy giờ từ nơi thân Đức Thế Tôn phóng ra ánh sáng, ánh sáng đó chiếu khắp ba ngàn đại Thiên Thế Giới của Chư Phật, không nơi nào là không chiếu đến.

Trong ánh sáng đó tự nhiên xướng lên bài kệ:

Thân Ngài Trời Đâu Suất

Giáng thần đến thai mẹ

Tại vườn Lâm Tỳ Ni

Sinh ra đi bảy bước

Tức thời sư tử rống

Tứ Vương Thiên Đế tiếp

Âm thanh vượt Phạm Thiên

Rất quý trong ba đời

Tiêu diệt các ác thú

Ngài xuất gia học đạo

Xây dựng hạnh cần khổ

Đi đến cội Bồ Đề

Hàng phục các ma oán

Được Chánh Giác Vô Thượng

Nay ở chỗ Tiên Nhân

Chuyển bánh xe chánh pháp

Phạm Thiên cung kính thỉnh

Giảng dạy pháp vô thượng

Năng nhân yên lặng hứa

Do thương xót tất cả

Thề dựng lập kiên cố

Lộc Uyển Ba La Nại

Sẽ chuyển đại pháp luân

Tối thượng không ai hơn

Người muốn nghe chánh pháp

Xưa ức lần chứa đức

Mau chóng đến nơi kia

Kịp thời nghe chánh pháp

Thân người rất khó được

Đời gặp Phật khó hơn

Pháp quý, khó thể gặp

Bỏ tám ác, các nạn

Ngày nay chính là lúc

Gặp Phật giảng, nghe tin

Bỏ hết các hoạn nạn

Nghe nhận Pháp Phật dạy

Ức lớp kiếp không nghe

Mong được gặp ngay pháp

Ngày nay sẽ được nghe

Không buông lung biếng nhác.

Phật bảo các Tỳ Kheo:

Địa Thần thông báo: Thánh chỉ của Phật lập tòa cao để Ngài chuyển pháp luân.

Đức Phật Đại Thánh từ kim khẩu tuyên bô: Ta là Bậc Tối Tôn quý đệ nhất trong mười phương. Ở ngay dưới gốc cây Bồ Đề hàng phục binh ma, dứt sạch nguồn gốc khổ!

Bấy giờ Đức Năng Nhân Thế Tôn tịch lặng, phá tan nạn khổ, sở nguyện đầy đủ, không còn các sự trói buộc. Việc làm trong trăm kiếp muốn cứu độ chúng sinh. Việc chuyển pháp luân, không ai là không ưa thích.

An trú trong ánh sáng, đủ sức oai thần, khuyến hóa vồ số trăm ngàn đệ tử chân chánh của các Đức Phật, trong ngàn ức cõi Phật, đã thi hành biết bao Phật Sự ở chỗ các Đức Phật, hiển bày âm thanh của Như Lai rất là êm, công huân chân chánh.

Ngài rất thương xót khuyên giúp, nhớ nghĩ mọi người. Thấy oai đức sáng chói của Ngài quan sát các phương tiện trong trăm ngàn kiếp, phát ra tiếng sâm vang rền, cũng là vì các chúng sinh.

Mưa nước tám vị, diệt các sở thọ: Căn, lực, giác ý, thiền tư, thoát môn, định ý, chánh thọ, tăng thêm tánh đạo. Từ vô số kiếp, như các pháp đã được nghe, tự thân lập hạnh chứa nhóm đạo pháp, phân biệt các thuốc, hiểu rõ nghiệp của chúng sinh, có người bị bệnh sẽ chữa trị cho lành, khiến cho không còn nghĩ nhớ đến trần lao trong nhiều đời.

Phật là pháp y độ thoát chúng sinh. Nhân chuyển pháp luân, Ngài độ thoát vô cùng. Nghe thần túc của Ngài từ vô số kiếp đến nay, đạo pháp vi diệu truyền khắp. Tất cả đức hạnh là chứa thiện, bố thí pháp.

Ngài hiểu rõ về y dược, hạnh nguyện đầy đủ. Tuy ở chỗ nghèo thiếu mà không có lòng ham thích, chạy theo của cải điên đảo. Chư Phật là các Bậc Đạo Sư thường chuyển pháp luân, không nghĩ đến của cải, vàng bạc, ưa nương nơi thanh tịnh.

Hương hoa, hương tạp, hương bột, cung điện, vợ con, bản thân, không ưa thích, không cho là sung sướng. Bỏ dục lạc ở Cõi Trời và nhân gian, chí hướng cầu Phật đạo, chuyển pháp luân, bố thí, cứu giúp chúng sinh, giữ gìn đầy đủ giới cấm.

Trong trăm kiếp thường thực hành nhẫn nhục, tinh tấn, siêng năng tu tập, không có lòng khiếp nhược, không tăng, không giảm.

Chí nơi thiền quán, đạt đến thần thông, phát huy trí tuệ, sở nguyện đầy đủ, chuyển pháp luân tiêu trừ nhiệt não, lập nên Đạo Pháp.

Bấy giờ có Bồ Tát tên Phát Ý chuyển pháp luân khen ngợi pháp này, vượt hẳn các thứ quý báu ở đời. Trong tất cả các thứ báu, báu của đạo là trên hết. Đạo hết sức đẹp đẽ, rực rỡ trang nghiêm, thanh tịnh.

Ngàn ánh sáng nơi đạo chiếu khắp thiên hạ, Bồ Tát tự đem lòng thành, hoa hương, tràng phan, trướng màu vàng ròng, nước thơm đầy bình thành kính chắp tay xin tắm rửa cho Bồ Tát để được tiêu sạch các sự cấu uế nơi tâm, tạo lập sự an lành.

Bấy giờ, Đức Thế Tôn liền chuyển pháp luân.

Để khuyến khích hỗ trợ Ngài, Bồ Tát lại chắp tay cúng dường Thế Tôn và nói kệ khen:

Đức Đăng Quang Như Lai

Thọ ký Thánh thanh tịnh

Sẽ được đạo ý Phật

Nhân Trung Tôn Sư Tử

Khi ấy Ngài lập nguyện

Hành pháp là hình tượng

Để khi được Phật Đạo

Sẽ khuyên giúp đạo pháp

Vào vô số phẩm nghiệp

Bởi thường do tất cả

Nơi các loài chúng sinh

Giúp mười phương đến nhóm

Khuyên giúp các chủng tộc

Tuyên bố chuyển pháp luân

Chắp tay tự phụng sự

Cúi đầu gieo mình lạy

Ngài nơi cội Bồ Đề

Thanh tịnh các Thiên Nhân

Nếu hành nghiệp thanh bạch

Thờ cúng Đấng Năng Nhân

Tất cả đều đứng yên

Thỉnh thuyết đại pháp luân

Đủ tất cả mọi người

Khen đức không thể hết

Ba ngàn Cõi Đại Thiên

Cùng khắp trong hư không

Chư Thiên, A Tu Luân

Thiên hạ đều cúi đầu

Vượt âm thanh Chư Thiên

Chốc lát không ai tin

Mọi người đều vui mừng

Đều chiêm ngưỡng Như Lai

Phạm Thiên được tự tại

Âm thanh như mưa, sấm

Trăm ngàn vô số ức

Đều cùng đến nhóm họp

Trong vô số ức kiếp

Hành đúng đạo chân chánh

Khi Phật Thích Ca Văn

Cùng Câu luân đàm luận

Khổ không, không có ngã

Nói mắt kia vô thường

Tai, mũi không bền lâu

Tự nhiên bị mù mịt

Đầu mặt cũng tự nhiên

Các căn không thường tồn

Do quan sát như vậy

Không ngã, không thọ mạng

Vì tất cả các pháp

Đều từ nhân duyên sinh

Nếu xa kìa kiến chấp

Thấy đó như hư không

Không thấy, không tạo tác

Cũng không thấy chúng sinh

Duyên sạch hoặc chẳng sạch

Cũng không được xa lìa

Năm ấm không hưng khởi

Phát khởi rất khổ sở

Khởi lên vực ân ái

Hạnh theo kia tăng giảm

Do luôn quán bình đẳng

Được đạo nghĩa chân chánh

Đưa đến dứt các pháp

Hiểu rõ liền dứt được

Khi sinh niệm tư tưởng

Đừng thuận hành theo nó

Thường tu hạnh minh trí

Tuân hành đạo như vậy

Ngay nơi nhân duyên hành

Mà không tạo lập gì

Tuy ở nơi thần thức

Không hiệp cùng nhân duyên.

***

icon

Tổng hợp

Cùng chủ đề

Phật Thuyết Kinh đại Bát Nhã Ba La Mật đa - Hội Thứ Ba - Phẩm Ba Mươi Mốt - Phẩm Tuyên Hóa - Phần Ba

Kinh Đại thừa   •   25.12.2023
Hán dịch: Ngài Tam Tạng Pháp Sư Cưu Ma La Thập, Đời Diêu Tần