Phật Thuyết Kinh Tương ưng Bộ - Tập Một - Thiên Có Kệ - Chương Chín - Tương ưng Rừng - Phần Mười Bốn - Sen Hồng Hay Sen Trắng

Kinh Đại thừa   •   Thứ hai, 25/12/2023, 22:19 PM

Hán dịch: Ngài Tam Tạng Pháp Sư An Thế Cao, Đời Hậu Hán

PHẬT THUYẾT

KINH TƯƠNG ƯNG BỘ

Hán dịch: Ngài Tam Tạng Pháp Sư 

An Thế Cao, Đời Hậu Hán  

TẬP MỘT

THIÊN CÓ KỆ  

CHƯƠNG CHÍN

TƯƠNG ƯNG RỪNG  

PHẦN MƯỜI BỐN

SEN HỒNG HAY SEN TRẮNG  

Một thời, một Tỳ Kheo trú giữa dân chúng Kosala, tại một khu rừng. Lúc bấy giờ, Tỳ Kheo ấy ăn xong, trên con đường đi khất thực trở về, đi xuống hồ nước và ngửi bông sen hồng.

Rồi một vị Thiên Trú ở khu rừng ấy, thương xót Tỳ Kheo, muốn hạnh phúc, muốn cảnh giác, liền đi đến Tỳ Kheo.

Sau khi đến, vị Thiên ấy liền nói lên những bài kệ với Tỳ Kheo:

Hoa này từ nước sanh,

Không cho, ông ngửi trộm.

Như vậy một loại trộm,

Ta gọi ông trộm hương,

Này thân hữu của ta.

Vị Tỳ Kheo:

Không lấy đi, không bẻ,

Ðứng xa, ta ngửi hoa,

Vậy do hình tướng gì,

Ðược gọi là trộm hương?

Ai đào rễ củ sen,

Ăn dùng các loại sen.

Do các hành động ấy,

Sao không gọi trộm hương?

Vị Thiên:

Người ty tiện độc ác,

Như vải nhớp vú em,

Với hạng người như vậy,

Lời ta không liên hệ.

Nhưng chính thật cho ông,

Chính lời ta tương ưng

Với người không cấu uế,

Thường hướng cầu thanh tịnh.

Với kẻ ác nhìn thấy,

Nhỏ như đầu sợi lông,

Vị ấy xem thật lớn,

Như đầu mây trên Trời.

Vị Tỳ Kheo:

Thật sự này Dạ Xoa,

Ông biết ta, thương ta,

Hãy nói lại với ta,

Khi thấy ta như vậy.

Vị Thiên:

Ta không tùy thuộc ông,

Ông cũng không làm bậy,

Này Tỳ Kheo nên biết,

Ông có thể sanh Thiên.

Vị Tỳ Kheo ấy được vị Thiên ấy cảnh giác, tâm hết sức xúc động.

***

icon

Tổng hợp

Cùng chủ đề

Phật Thuyết Kinh đại Bát Nhã Ba La Mật đa - Hội Thứ Ba - Phẩm Ba Mươi Mốt - Phẩm Tuyên Hóa - Phần Ba

Kinh Đại thừa   •   25.12.2023
Hán dịch: Ngài Tam Tạng Pháp Sư Cưu Ma La Thập, Đời Diêu Tần