Phật Thuyết Kinh Tương ưng Bộ - Tập Một - Thiên Có Kệ - Chương Một - Tương ưng Chư Thiên - Phẩm Bốn - Phẩm Quần Tiên - Phần Năm - Hiềm Trách Thiên
Hán dịch: Ngài Tam Tạng Pháp Sư An Thế Cao, Đời Hậu Hán
PHẬT THUYẾT
KINH TƯƠNG ƯNG BỘ
Hán dịch: Ngài Tam Tạng Pháp Sư
An Thế Cao, Đời Hậu Hán
TẬP MỘT
THIÊN CÓ KỆ
CHƯƠNG MỘT
TƯƠNG ƯNG CHƯ THIÊN
PHẨM BỐN
PHẨM QUẦN TIÊN
PHẦN NĂM
HIỀM TRÁCH THIÊN
Một thời Thế Tôn ở Xá Vệ, Thắng Lâm, tại vườn ông Cấp Cô Ðộc. Rồi rất nhiều Quần Tiên Ujjhànasannà hiềm trách Thiên, sau khi đêm đã gần mãn, với dung sắc thù thắng, chói sáng toàn vùng Thắng Lâm, đi đến Thế Tôn. Sau khi đến, các vị ấy đứng giữa hư không.
Rồi một vị Thiên đứng giữa hư không, nói lên bài kệ này trước mặt Thế Tôn:
Những ai nói mình khác
Với điều họ thực có,
Thời mọi vật thọ dụng,
Xem như do trộm cắp,
Chẳng khác kẻ gian manh,
Dùng lừa đảo trộm cắp.
Hãy nói điều có làm,
Không nói điều không làm,
Không làm nói có làm,
Kẻ trí biết rõ họ.
Thế Tôn:
Những ai chỉ biết nói,
Hay chỉ biết nghe thôi,
Những hạng người như vậy,
Không thể nào tiến bộ.
Khó nhọc thay con đường,
Giúp kẻ trí giải thoát.
Nhờ thiền định thiêu cháy,
Mọi trói buộc quần ma,
Kẻ trí không làm vậy,
Sau khi biết thế tình,
Với trí, chứng Niết Bàn,
Vượt chấp trước ở đời.
Rồi các Quần Tiên ấy đứng xuống đất, cúi đầu đảnh lễ chân Thế Tôn, và bạch Thế Tôn: Ðây là tội lỗi của chúng con, bạch Thế Tôn. Chúng con đi đến tội lỗi, vì ngu xuẩn, vì mê mờ, vì bất thiện. Chúng con nghĩ chúng con có thể công kích Thế Tôn.
Bạch Thế Tôn, mong Thế Tôn chấp nhận cho chúng con, lỗi lầm là lỗi lầm để gìn giữ trong tương lai.
Rồi Thế Tôn mỉm cười. Các Quần Tiên ấy càng tức tối thêm và bay lên Hư Không.
Một vị Thiên nói bài kệ này trước mặt Thế Tôn:
Ai không chịu chấp nhận,
Tội lỗi được phát lộ,
Nội phẫn, ưa sân hận,
Hận thù càng kiên chặt.
Nếu không có tội lỗi,
Ở đây không lầm lạc,
Hận thù không thể tiêu.
Do gì xem là thiện?
Với ai không tội lỗi?
Với ai không lầm lạc?
Ai không bị si mê?
Ai kẻ trí thường niệm?
Thế Tôn:
Như Lai, bậc giác ngộ,
Thương xót mọi hữu tình,
Nơi Ngài không tội lỗi,
Nơi Ngài không lầm lạc.
Ngài không bị si mê,
Ngài chánh trí thường niệm.
Ai không chịu chấp nhận,
Tội lỗi được phát lộ,
Nội phẫn, ưa sân hận,
Hận thù càng kiên chặt.
Ta không thích hận thù,
Ta nhận tội các ông.
***
Phật Thuyết Kinh đại Bát Nhã Ba La Mật đa - Hội Thứ Năm - Phẩm Mười Bảy - Phẩm Tham Hành - Phần Hai
Phật Thuyết Kinh đại Bát Nhã Ba La Mật đa - Hội Thứ Ba - Phẩm Ba Mươi Mốt - Phẩm Tuyên Hóa - Phần Ba
Phật Thuyết Kinh Phóng Quang Bát Nhã - Phẩm Sáu Mươi Ba - Phẩm Thích đề Hoàn Nhân
Phật Thuyết Kinh Nhất Tự Kỳ đặc Phật đảnh - Phẩm Năm - Phẩm Thành Tựu Tỳ Na Dạ Ca
Phật Thuyết Kinh Trung Bộ - Kinh Nhập Tức Xuất Tức Niệm - Phần Ba - Làm Viên Mãn Bốn Niệm Xứ
Phật Thuyết Kinh Viên Giác - Chương Năm - Chương Di Lặc
Phật Thuyết Kinh Tứ đồng Tử Tam Muội - Phần Bốn
Phật Thuyết Kinh Phật Bản Hạnh Tập - Phẩm Ba Mươi Tám - Phẩm Lý Do đặt Tên Da Du đà - Thượng Tán
Phật Thuyết Kinh Phật Bổn Hạnh - Phẩm Hai Mươi Năm - Phẩm Hàng Voi