Phật Thuyết Công đức Của Tu Lại - Phần Một
Hán dịch: Ngài Tam Tạng Pháp Sư Tào Ngụy Bạch Diên
PHẬT THUYẾT
CÔNG ĐỨC CỦA TU LẠI
Hán dịch: Ngài Tam Tạng Pháp Sư
Tào Ngụy Bạch Diên
PHẦN MỘT
Tôi nghe như vậy!
Một thời, Phật cùng với đại chúng Tỳ Kheo gồm một ngàn hai trăm năm mươi vị và năm ngàn vị Bồ Tát ở vườn Cấp Cô Độc, nước Xá Vệ.
Lúc bấy giờ trong thành Xá Vệ có người rất nghèo tên là Tu Lại, có lòng tin Phật, Pháp, Tăng, quy y Tam Bảo, được tâm kiên cố không gì có thể lay chuyển, giữ gìn tịnh giới, tu hành mười điều thiện, được bốn vô lượng tâm, cứu giúp người không mỏi mệt.
Tâm tánh thanh tịnh, không phân biệt ta và người, một lòng mong cầu đạo quả Vô Thượng Chánh Giác của Phật, suy nghĩ về việc làm, ngày đêm tu tập, dùng phương tiện thiện xảo hướng dẫn, làm lợi ích cho người và vật, an bần giữ đạo, lấy pháp làm vui.
Khi ấy, Trời Đế Thích dùng thiên nhãn thấy công đức thù thắng của Tu Lại, nghe Kinh không nghi ngờ, thông suốt các Kinh, không tà hạnh, đứng ngồi thư thái.
Đi đứng nằm thức không mất oai nghi phép tắc, ít muốn, biết đủ, không tham lợi dưỡng, lời nói ngay thẳng, đáng tin cậy, không trau chuốc, trai giới, tỉnh giác, ăn uống tiết độ, y phục làm bằng cỏ mây, lấy lá cây làm đồ dùng, cỏ tranh làm chiếu, không cất chứa bất cứ vật gì.
Nhà Vua và nhân dân đều kính mến. Ngày đêm ba thời, Tu Lại thường đến gặp Phật, thưa hỏi giáo pháp. Đức Phật biết ý ông, liền cho diện kiến.
Mỗi khi Tu Lại đến gặp Phật, vô số trăm người thường đi theo, đến nơi nằm nghỉ rồi đi kinh hành, Trời người đều ủng hộ.
Trời Đế Thích tự nghĩ: Người này giới hạnh thật đầy đủ, e rằng sẽ đoạt lấy ngôi vị của ta, nên hạ xuống xem xét thử người đó tìm cầu đạo nào.
Đế Thích liền hóa hiện làm nhiều người dày đạp, mắng chửi Tu Lại, không có chút nào kiêng sợ.
Lại lấy đá ném, dùng gậy đánh đập Tu Lại, Tu Lại vẫn nhẫn nhục, nhân từ, không sân giận, không oán hờn.
Đế Thích liền hóa làm nhiều người, bảo Tu Lại: Ông có nhận thấy giết hại ông là uổng công ta không?
Tu Lại đáp: Mưu mô của các ông chẳng phải là pháp lành. Nếu như người kia dùng dao chặt thân thể ta, ta còn không sân hận, huống là chỉ đánh đập, chửi mắng ta.
Vì sao?
Vì phàm là tội, phước có quả báo khác nhau. Người phước lớn được sanh lên Trời, người phạm tội bị đọa vào đường ác. Vì thế không nên hận, huống là muốn làm hại người.
Nhân đó, Tu Lại liền nói kệ:
Do gieo trồng điều ác
Sanh cảnh giới chịu tội
Nếu người gieo căn lành
Sau ắt được quả phước
Hiểu ác do quán kỹ
Thọ trì huệ phân biệt
Trồng ác, không quả thiện
Gieo đức, không quả xấu
Giữ ba nghiệp không ác
Thân, khẩu, ý thanh tịnh
Thượng nhân nhẫn, không oán
Bậc trí thọ, không phạm
Ba nghiệp được thanh tịnh
Thân, khẩu, ý không nhơ
Khuyến người tạo phước đức
Nguyện thường được an lạc.
Người biến hóa không thể làm cho Tu Lại người nghèo trong nước phát sanh ý làm hại nhỏ. Lúc đó Đế Thích bèn thối lui.
Trời Đế Thích lại đem vàng bạc để trước mặt Tu Lại, sai người biến hóa bảo Tu Lại: Nhân giả hãy giữ lấy vật báu này, có thể tùy ý sử dụng, bố thí làm phước cũng được.
Y phục tốt, thức ăn ngon, người nghèo làm sao có thể nhận được?
Tu Lại đáp: Đời trước tôi làm việc bất thiện, nên nay phải chịu nghèo khổ như vậy. Do tham của báu, dối nhận nên đời sau ắt phải chịu khốn khổ.
Người biến hóa nói: Vã lại, tự mình vui vẻ trọn đời, biết việc đời sau làm gì?
Tu Lại nói: Đấy chẳng phải là lời nói có trí tuệ. Nếu đời này không nghĩ xa thì sau này phải chịu tội lớn, bậc Trí nên sợ.
Tham lam cất giữ nhiều của chẳng phải là có tội đồng với tội trộm cắp sao?!
Bậc trí nên hổ thẹn. Yêu mến thân này, suy tính tuổi thọ, tự mình bảo vệ, không để cho chết. Bậc trí không phạm tội lấy của không cho. Phàm bậc trí suy xét thân mạng không có thường, vạn vật không có ngã. Điều đáng quý chỉ có đạo, nên không tham lam, tranh giành, chỉ giữ lấy việc thiện mà thôi.
Lại nói kệ:
Chứa báu đến ngàn ức
Không thí, chết hối hận
Bậc trí cho là nghèo
Nên ý thức điều này
Ăn tiết độ, không đắm
Thành tín mà bố thí
Tuệ suy nghĩ làm phước
Phật dạy là an lạc
Đình chỉ không làm ác
Giữ đạo trong ngoài sạch
Không lấy giới trang nghiêm
Phạm đây chẳng phải Hiền
Nên học bậc Minh Sư
Chớ nghe người ngu khen
Sẽ đưa vào đường tối
Gần Minh Sư, thanh tịnh.
Người biến hóa không thể làm cho Tu Lại có ý tham, liền bỏ đi.
Trời Đế Thích lại hóa hiện đem chân châu giá trị vô số ức đến chỗ Tu Lại, bảo: Tôi tranh tụng với người khác việc này, Vua đã nghe. Tôi sẽ đưa nhân giả đến làm chứng. Xin ông hãy nhận châu báu này và giúp cho tôi một lời.
Tu Lại đáp: Nói việc này tôi rất sợ, hoàn toàn không dám lừa dối.
Vì sao?
Vì người nói dối trước là lừa dối mình, kế đến là dối Trời, cũng là dối pháp, làm cho thân miệng hôi, lời nói không có tác dụng, bị nhiều người phỉ báng, tâm thường khổ sở.
Trời không nghĩ đến, sắc thân biến đổi, phước đức hao mòn, tiếng tốt mất đi, bị Thánh Hiền ở thế gian khinh khi, mất gốc đức mà phát sanh điều ác, che lấp đường thiện, đưa vào chỗ tối tăm, tà kiến. Do đó chiêu lấy tội báo, tai vạ ở đời sau.
Tu Lại nói kệ:
Lừa dối sanh quả ác
Thân miệng thường hôi thối
Quên mất lời đã nói
Vào tà đạo, không chánh
Dối mình, cũng dối Trời
Dối pháp là tự oán
Thường bị người nghi ngờ
Dối trá người, ích gì?
Dối là gốc điều ác
Tự mất hành nghiệp thiện
Nên đưa đến đau khổ
Nói dối người, ích gì?
Nếu đem vàng bạc quý
Khắp thiên hạ cho nhau
Khi đến người giữ giới
Châu báu bị khinh khi.
Người biến hóa không thể làm cho Tu Lại nói dối, liền bỏ đi.
Trời Đế Thích trở về bảo phu nhân: Bà giả bộ đem những kỹ nữ của ta và phu nhân của thần tấu đàn cầm Bàn giá dực đến chỗ Tu Lại xem có đổi ý không, phá hoại hạnh thanh tịnh của ông ta xem có dâm dục không.
Phu nhân vâng lời, liền cùng với kỹ nữ vào đêm tối thanh vắng, đến chỗ Tu Lại, đứng giữa hư không, nói lời quyến rũ: Nhân giả, hãy dậy đi! Trời bảo chúng tôi đến hầu hạ hai bên nhân giả. Chúng tôi dung mạo xinh đẹp, y phục rực rỡ, trang sức bằng anh lạc, châu báu, xông hương Chiên Đàn, không già lắm, không nhỏ lắm, mà vừa lứa tuổi, xinh đẹp, trinh khiết, làm sao không nhìn đến. Ngài có đủ phước nên gặp được việc này.
Tu Lại ngẩng đầu đáp: Nếu tôi tham ái thì cuối cùng sẽ bị đọa địa ngục, súc sanh, ngạ quỷ. Việc ấy chẳng phải là thú vui của bậc thượng trí trong Trời, người.
Tôi thấy: nếu tôi chấp nhận thì những thứ đó cũng chỉ như sắc đẹp, hình tượng, hương thơm trong mộng. Thật là như bọt nước trên biển. Tôi thấy hình hài, xương cốt, thịt bầy nhầy, máu chảy, gân quấn, da trong, da ngoài để che phủ phần ô uế. Ví như tai mắt của người huyễn hóa do nhà ảo thuật làm ra.
Các cô đang lúc xinh đẹp, tôi thấy là vô thường, đến lúc tàn hoại, đó là pháp phân ly. Tội phước tôi đã hiểu rõ, không có một chút mảy may niệm tham ái nào.
Nếu các cô thật có phá hoại thiện tâm của người thì không thể hướng dẫn tâm ý của người, chỉ làm ô uế hạnh thanh tịnh nên liên tục bị thối nát. Quen theo thói dục sẽ không an vui, đưa đến đau khổ.
Tự mình lầm lẫn, bị đọa vào ba đường ác tối tăm. Dục chẳng phải là căn bản của thiện. Tranh đấu, kiện tụng, lo sợ, sân giận, điên đảo, ô trược, điên loạn… đều do dục phát sinh.
Si mê, cuồng loạn đưa đến tai họa, thân hình tàn tạ. Bên ngoài do tập hợp các thứ, bên trong nóng đốt, không được phước quả gì.
Do mất nhân cách, gây nhân làm súc sanh, đời sau làm trâu, ngựa, la, lừa, lạc đà, chó, heo, gà, ngỗng… đều do dục.
Trái xa với Thánh Hiền, quên mất tín, giới, văn, thí, tuệ, đạo. Do tham dục, không hề nghĩ đến đời sau. Dục này thường phá hoại tâm cầu đạo, huống là những điều khác.
Tu Lại nói kệ:
Dục nhiễm là hư thối
Đau khổ, lìa an lạc
Tự mắc tội ngạ quỷ
Không nghĩ thường thêm ác.
Mất lợi, thường tán loạn
Xa pháp liền nhầm lẫn
Không nghĩ nên điên đảo
Dục nhiều, thêm si mê
Ưa, ghét, mất thiện ý
Tà niệm, thường kinh sợ
Trong ngoài đều ưu buồn
Dục làm mất tín căn
Không phải là gốc thiện
Như quỷ ăn gan người
Tà thần làm suy yếu
Dục làm người cuồng si
Đọa làm trâu, dê, heo,
Lừa, ngựa, voi, lạc đà
Chịu hình khổ lâu dài
Nên người trí bỏ dục.
Bỏ tín, giới, văn, đức
Tự rơi vào đường ác
Dâm dật là lưới si
Xa nữ, mau giải thoát
Như sắc đẹp các cô
Đầy khắp cõi Diêm Phù
Nhất tâm vững như núi
Trời, thần sao lay chuyển?
Khi ấy, phu nhân và kỹ nữ không thể làm cho Tu Lại có ý dâm, liền trở về Cung Trời nói kệ cho Đế Thích:
Người học đạo thâm sâu
Biết thói xấu người nữ
Bỏ sắc, không dâm dục
Không ghẻ, không bị độc.
Lúc đó, Thiên Đế càng sợ, lông tóc dựng đứng, nghĩ: Nhân Giả này giới hạnh thanh tịnh, không tà vạy, ắt sẽ đoạt mất ngôi vị của ta, liền tự mình hạ xuống, đến chỗ Tu Lại nói kệ hỏi:
Tu Lại mong cầu gì
Giới tịnh đến như vậy?
Nguyện nói cầu Đế Vương
Trời, trăng hay Thích, Phạm?
Khi ấy Tu Lại nói kệ đáp:
Ngôi Đế Vương, Trời, Trăng
Thích, Phạm tuy tôn quý
Đều vô thường, như huyễn
Chưa thoát sao hiểu rõ
Dục lạc mà không sanh
Không có khổ già, chết
Yêu, ghét, oán, khổ hết
Nguyện độ người ba cõi.
Thiên Đế hiểu ý nên rất vui vẻ, liền nói kệ khen Tu Lại:
Lành thay, thương thế gian
Mau thoát được như nguyện
Trừ cấu uế ba đời
Trời người được ban ơn.
Lúc đó, Tu Lại đi kinh hành trong thành Xá Vệ, nhặt được vật báu có giá trị đương thời, Tu Lại liền cầm lấy, đưa lên nói: Nước Xá Vệ này có người rất nghèo. Ta đem vật báu này ban cho người đó.
Bấy giờ, trong nước có cựu trưởng giả, xưa kia giàu có, cùng với vô số ngàn người đúng lúc đều đi đến trước Tu Lại, trình bày: Chúng tôi khốn khổ, nghèo cùng, chỉ mong được thương xót, cứu giúp. Lại có vô số người rất nghèo chạy đến xin của báu.
Tu Lại nói: Các ông không nghèo đâu. Trong thành này có người rất nghèo. Ta đem vật báu này đến cho người ấy.
Mọi người đều hỏi: Xem trong thành này, ai là nghèo nhất?
Tu Lại đáp: Vua Ba Tư Nặc là nghèo nhất.
Mọi người nói: Chớ nói như vậy. Vua đâu phải thường dân mà cho là người nghèo. Kho châu báu trong Cung Vua không tính đếm được.
Tu Lại dùng kệ đáp:
Tuy chứa nhiều vật báu
Mong cầu mãi không chán
Như nước ngày đêm chảy
Hạng này cũng là nghèo
Tham nhiều, không nghĩ khổ
Tà hạnh, không hổ thẹn
Đời này đến đời sau
Đó là người nghèo khổ.
Lúc đó, Tu Lại cùng với đại chúng nhân dân đều đến cửa Cung Vua. Khi ấy, Vua Ba Tư Nặc đang ở trong chánh điện, bắt giữ năm trăm trưởng giả khác phạm tội.
Vua buộc họ đem nhiều của báu đến chuộc tội. Vị quan đứng hầu bên cạnh tâu Vua là Tu Lại đang ở bên ngoài, Vua liền cho mời vào.
Tu Lại bước vào, tâu Nhà Vua: Hôm trước tôi đi kinh hành trong thành Xá Vệ, nhặt được châu minh nguyệt này, tôi muốn đem cho người nghèo. Tôi xét thấy người nghèo nhất trong nước này, không ai hơn Nhà Vua. Xin Đại Vương nhận vật báu này.
Nghe nói, Vua biến sắc, hổ thẹn, đáp: Này Tu Lại!
Ta có nghèo lắm cũng bằng ông.
Tu Lại nói: Nhà Vua nghèo còn hơn tôi.
Vua nói: Xin nói rõ ý này.
Trước đại chúng, Tu Lại nói kệ cho Vua:
Tham tài bảo ngày đêm không chán
Làm Vua gây hại, sau thống khổ
Lo thân này, không nghĩ đến đời sau
Là nghèo nhất, không hành chánh pháp
Thường có tâm từ, không biếng nhác
Xa sắc, gần hiền và biết đủ
Không mong cầu nhiều, không cất chứa
Đó là người trí không oán ghét
Bỏ việc chánh, làm việc sai trái
Do tài của, dân hình bị phạt
An ổn, quên nguy, ưa dục lạc
Dối người, chết khổ, hối không kịp
Thành tín, thanh tịnh, bậc trí mạnh
Tiết độ, biết dừng, nghe không quên
Biết đủ, không sợ, thường an lạc
Đó là không nghèo, Bậc Thánh khen
Đã giàu sang, không nghĩ bố thí
Làm sao tuổi thọ được lâu dài?
Tham nhiễm, mê hoặc như voi say
Tâm ý mê mờ gọi là nghèo
Tin, cung kính Phật, Pháp, Chúng Tăng
Tha thứ cho người, khéo dạy bảo
Không ghét, không giận, không buông lung
Lấy pháp tự trị là thường giàu
Không biết đủ như lửa thiêu cỏ
Các dòng về biển không ngừng dứt
Nhật nguyệt chiếu khắp nơi không mỏi
Tham đến già chết vẫn không chán
Lửa tuy mạnh nhưng cháy không lâu
Phú quý vô thường như mây nổi
Bậc trí không nguyện làm Trời, Vua
Tuệ thiêu điều ác không còn tro.
Vua Ba Tư Nặc hỏi Tu Lại: Ai sẽ chứng minh là ta nghèo, ông giàu?
Tu Lại đáp:
Đại Vương cũng nghe: Ở đời có Như Lai Chí chân Đẳng Chánh Giác, Minh Hạnh Túc, Thiện Thệ, Thế Gian Giải, Vô Thượng Sĩ, Điều Ngự Trượng Phu, Thiên Nhân Sư, Phật Thế Tôn, thấy biết sự vật một cách chân thật, có thể làm chứng. Ngài ở cách đây không xa, trong vườn Cấp Cô Độc.
Vua nói: Ta có lộc lớn là được gặp bậc tôn quý này.
Tu Lại thưa: Bậc Thánh này có thể làm chứng.
Vua nói: Xin thỉnh Phật đến.
Lời Phật quyết đoán sẽ là đúng.
Nhân đó, Tu Lại nói kệ:
Trí tuệ Phật biết khắp
Không cần Đại Vương thỉnh
Tâm ý tôi nghĩ đến
Ngài ắt sẽ thương đến
Bậc thần thông vô lậu
Làm gì Phật đều biết
Phật có định, trí tuệ
Ắt đến, Vua chớ nghi.
Bình đẳng, không thương ghét
Thương xót người, phi nhân
Tuy xa ở nơi khác
Chỉ nghĩ đến lời dạy
Tôi xin Đại Vương tin
Phật là Đấng từ bi
Vì thế thành tâm nghĩ
Ngài sẽ đến không lâu
Chuẩn bị hương, hoa, báu
Tràng phan, lọng, bảo cái
Cùng các loại kỹ nhạc
Cúng Phật được sáng đẹp.
***
Phật Thuyết Kinh đại Bát Nhã Ba La Mật đa - Hội Thứ Năm - Phẩm Mười Bảy - Phẩm Tham Hành - Phần Hai
Phật Thuyết Kinh đại Bát Nhã Ba La Mật đa - Hội Thứ Ba - Phẩm Ba Mươi Mốt - Phẩm Tuyên Hóa - Phần Ba
Phật Thuyết Kinh Kim Cang Bát Nhã Ba La Mật - Phần Chín - nhất Tướng Vô Tướng
Phật Thuyết Kinh đại Bát Nhã Ba La Mật đa - Hội Thứ Hai - Phẩm Năm Mươi Chín - Phẩm Tập Cận
Phật Thuyết Kinh đại Lâu Thán - Phẩm Năm - Phẩm A Tu Luân
Phật Thuyết Kinh Tô Ma Hô đồng Tử Thỉnh Hỏi - Phần Chín - Phân Biệt Hộ Ma
Phật Thuyết Kinh ánh Sáng Hoàng Kim - Phẩm Mười Bảy - Phẩm Tăng Trưởng Tài Vật
Phật Thuyết Kinh Pháp Cú Thí Dụ - Phẩm Mười Bốn - Phẩm Dụ Hoa Hương - Thí Dụ Hai Mươi Chín