Phật Thuyết Kinh Bồ Tát Tùng đâu Thuật Thiên Giáng Thần Mẫu Thai Thuyết Quảng Phổ Kinh Bồ Tát Xử Thai - Phẩm Hai Mươi - Vô Minh

Kinh Đại thừa   •   Thứ hai, 25/12/2023, 22:18 PM

Hán dịch: Ngài Tam Tạng Pháp Sư Trúc Phật Niệm, Đời Dao Tần

PHẬT THUYẾT KINH BỒ TÁT TÙNG

ĐÂU THUẬT THIÊN GIÁNG THẦN

MẪU THAI THUYẾT QUẢNG PHỔ

KINH BỒ TÁT XỬ THAI

Hán dịch: Ngài Tam Tạng Pháp Sư

Trúc Phật Niệm, Đời Dao Tần  

PHẨM HAI MƯƠI

VÔ MINH  

Bấy giờ, trong đại hội có Bồ Tát tên Trí Thanh Tịnh, phân biệt rõ về không, về không sinh già bệnh chết, về người dâm nộ si nhiều, người dâm nộ si ít, phân biệt rõ ràng chúng sinh có ba bậc khác nhau, trong hạng người đó có những bệnh nặng gì, bị bệnh nặng đó là tà kiến.

Bồ Tát Trí Thanh Tịnh từ tòa ngồi đứng dậy, trịch bày vai phải, gối phải quỳ sát đất, chấp tay thưa Phật: Như Lai Vô Sở Trước Đẳng Chánh Giác không việc gì là không nhận biết, không điều gì là không thấy.

Quá khứ hiện tại vị lai, từ loài người đến côn trùng, tâm nghĩ pháp gì, miệng nói lời gì, thân làm thiện ác, giới cấm sâu xa, oai nghi giới luật, biết nhiều biết ít, biết nặng biết nhẹ. Những gì con hỏi chẳng phải không, chẳng phải bất không.

Chẳng phải hữu, chẳng phải bất hữu. Chẳng phải hữu không, chẳng phải hữu hữu. Chúng sinh thuộc ba tụ, ai là nhẹ, ai là nặng, ai là hiện báo, ai là sinh báo, ai là hậu báo.

Thế nào là tưởng tri diệt, thế nào là Niết Bàn, thế nào là vô dư?

Phật bảo Bồ Tát Trí Thanh Tịnh: Lành thay! Lành thay! Ta rất vui mừng khi ông hỏi nghĩa này. Vì thương xót tất cả, được nhiều lợi ích mới ở trước Phật hỏi pháp bình đẳng.

Ông hãy về lại chỗ ngồi, ta sẽ giảng nói cho ông về cú nghĩa loại đầu, giữa, cuối. Nếu nghiệp ác thì thọ quả báo ác, nghiệp thiện thì thọ quả báo thiện. Ta sẽ phân biệt rõ ràng để ông biết.

Bấy giờ, Đức Thế Tôn nói kệ:

Như người trồng cây trái

Hạt đắng, quả cũng đắng

Bị tội mắc báo ác

Chịu khổ vô số kiếp.

Giống ngọt, được quả ngọt

Trở lại thọ báo ngọt

Hương thơm rất ngon ngọt

Được hưởng báo thanh bạch.

Như người ở ao nước

Trong ngoài đều thanh tịnh

Không gió, không bụi dơ

Thơm đẹp được mát mẻ.

Có chúng sinh nào thấy

Ưa thích không thể xa

Phật đạo hạnh thanh tịnh

Giống như kia không khác.

Những chúng sinh báo ác

Đọa ba đường ác nạn

Theo dòng nước lên xuống

Nổi trôi chỗ ách khốn.

Khi ấy phiền não khổ

Tự chịu không ai thay

Chẻ xương thấu tủy não

Thiêu đốt không thể lường.

Đã đến ngục vô cứu

Ý ngộ cầu giải thoát

Bị vô minh che lấp

Không thấy ánh sáng tuệ.

Như người đi lạc đường

Về Nam cho là Bắc

Suốt ngày tâm không ngộ

Tuy nghe cũng không tin.

Chịu tội khổ não nặng

Đau đớn càng tăng thêm

Lâu sau tội suy hết

Bị người đời khinh ghét.

Thân thể hôi, xấu xí

Như heo nằm vũng phân

Lần lượt vào vạc sôi

Chết rồi sống trở lại.

Vốn do ngu si tạo

Thọ báo như bóng hình

Thiện ác đều tương ứng

Phân loại theo chúng sinh.

Vô đạo, không bè nhóm

Hành cũng có cao thấp

Giữ giới sinh lên Trời

Không thí, phước rất ít.

Ăn cơm sợ người thấy

Xấu hổ không lộ diện

Tuy có chúng Thiên Nữ

Âm nhạc không hòa nhã.

Luôn luôn đi dạo chơi

Sợ gặp thiên thần đẹp

Nếu giới, thí đầy đủ

Cam lồ, y, thực đến.

Kỹ nhạc vây xung quanh

Như trăng sáng trong sao

Luôn luôn đi dạo chơi

Tùy tùng tự trang nghiêm.

Nhạc Trời tự nhiên trỗi

Đây do ở nhân gian

Đủ trì giới, bố thí

Phước báo như hình bóng.

Chư Thiên tuy hưởng phước

Cũng có kiếp số nạn

Khi gần sắp qua đời

Mới biết pháp suy tàn.

Niệm thiện chuyển rất ít

Còn phải chịu làm thân

Luân hồi trong năm đường

Trải qua vô số kiếp.

Thiện ác chịu quả báo

Không riêng giàu hay hèn

Trong ấy bậc vượt lên

Như Ta, Thích Ca Văn.

Khi Đức Phật nói kệ này rồi, trong đại chúng có Chư Thiên và người gồm bảy vạn bảy ngàn ức na do tha đều phát tâm cầu đạt đạo chánh chân vô thượng.

Bấy giờ, Đức Thế Tôn dạy Bồ Tát Trí Thanh Tịnh Đại Bồ Tát Nhất sinh bổ xứ dùng quyền phương tiện sinh trong nhà bần tiện, muốn được thị hiện trừ kiết sử vô minh, ở trong thai mười tháng, khi mới sinh hiện không có tay chân, cha mẹ thấy vậy cho là quỷ nên đem quăng nơi đồng hoang, không muốn cho ai thấy.

Vì sao?

Vì Bồ Tát quyền hóa, muốn cho cha mẹ cùng quyến thuộc ngu si thấy được ánh sáng của đạo. Sau đó vài tháng, người mẹ lại mang thai, đủ mười tháng sinh một cậu bé đoan nghiêm tuấn tú, hiếm có trên đời, nhưng vừa mới sinh vào ban ngày thì đến tối chết.

Cha mẹ kêu khóc đấm ngực, ngước lên Trời kêu: Thần núi, thần cây sao không thương tôi?

Trước đây sinh một đứa con nhưng không có tay chân, đành phải quăng vào đồng hoang. Nay sinh một đứa con đẹp đẽ, tướng mạo không ai bằng, giống như thiên thần, nhưng mới sinh vào ban ngày thì đến tối chết.

Ruột gan tôi đứt đoạn, phải làm sao bây giờ?

Qua vài tháng, người mẹ lại mang thai, đủ mười tháng sinh một bé trai, nhưng có ba đầu, tám chân, bốn mắt, tám tay, ai thấy cũng rợn tóc gáy. Cha mẹ quyến thuộc muốn bỏ mà đi, Bồ Tát quyền hiện cho họ không đi được.

Cha Mẹ hỏi: Con là Trời, là Rồng, Quỷ Thần, A Tu La, Càn Thát Bà, Ca Lâu La, Khẩn Na La, Ma Hầu La Già, Người hay là Phi Nhân?

Bấy giờ, cậu bé nói với cha mẹ bằng kệ:

Chẳng Trời, Quỷ, Dạ Xoa

Tu Luân, Ca Lâu La

Vì trừ ngu cha mẹ

Quyền sinh nhà mẹ cha.

Con trước không tay chân

Cũng chính là thân con

Sáng sinh, chiều lại chết

Bậc bát trụ vô thượng.

Nay con thọ thân hình

Ba đầu, tám tay chân

Sao lại bỏ con đi?

Để đến cửa địa ngục.

Khổ địa ngục đầy đủ

Mười tám vạc dầu sôi

Mỗi vạc dầu sôi ấy

Có mười sáu vạc nhỏ.

Chịu khổ vô lượng kiếp

Muốn ra khỏi rất khó

Cha mẹ người ngu si

Không biết pháp chân tánh.

Tà kiến thờ cúng thần

Cho là thoát khổ nạn

Như ngọn lửa hừng hực

Lại thêm củi, cỏ khô.

Thiêu đốt gốc căn lành

Muốn diệt cũng chưa khó

Nay con làm thân lại

Hiện thân đẹp đẽ xưa.

Đạo vững tâm kiên cố

Tu tập ba thông tuệ

Từ A tăng kỳ kiếp

Thề độ người chưa độ.

Giữ giới, nguyện không quên

Thác sinh nhà cha mẹ

Trước sau bỏ thân mạng

Số ấy như vi trần.

Trải qua bao nhiêu chỗ

Đều nhờ phước giúp đỡ

Bao nhiêu loài quần sinh

Dấu chân đi khác nhau.

Sẽ hoan hỷ độ họ

Cũng độ bằng khủng bố

Tùy theo niệm chúng sinh

Để họ được toại nguyện.

Bệnh chúng sinh chẳng một

Cho uống thuốc cam lồ

Cho đi vào đường chánh

Không để vào đường tà.

Chư Thiên hưởng phước lạc

Cam lồ trừ bệnh: vui

Không trái Thánh giáo: vui

Giải thoát Niết Bàn: vui.

Khi Bồ Tát nói kệ này, cha mẹ dòng họ và những người trong hội đều phát tâm cầu đạt đạo bình đẳng vô thượng.

***

icon

Tổng hợp

Cùng chủ đề

Phật Thuyết Kinh đại Bát Nhã Ba La Mật đa - Hội Thứ Ba - Phẩm Ba Mươi Mốt - Phẩm Tuyên Hóa - Phần Ba

Kinh Đại thừa   •   25.12.2023
Hán dịch: Ngài Tam Tạng Pháp Sư Cưu Ma La Thập, Đời Diêu Tần