Phật Thuyết Kinh đại Bảo Tích - Pháp Hội thứ Hai Mươi Năm - Pháp Hội phát Thắng Chí Nguyện - Phần Hai
Hán dịch: Ngài Tam Tạng Pháp Sư Nan Liên Đề Gia Xá, Đời Cao Tế
PHẬT THUYẾT
KINH ĐẠI BẢO TÍCH
Hán dịch: Ngài Tam Tạng Pháp Sư
Nan Liên Đề Gia Xá, Đời Cao Tế
PHÁP HỘI THỨ HAI MƯƠI NĂM
PHÁP HỘI PHÁT THẮNG CHÍ NGUYỆN
PHẦN HAI
Di Lặc Bồ Tát bạch rằng: Bạch Đức Thế Tôn! Ham thích ồn ào bèn có vô lượng tội lỗi như vậy thối thất công đức không được lợi ích thêm lớn phiền não sa đọa ác đạo rời lìa bạch pháp. Nào có Bồ Tát cầu pháp lành được nghe tội lỗi này mà chẳng thích ở riêng rảnh vắng.
Bạch Đức Thế Tôn! Thế nào gọi là lỗi của sự nói chuyện đời, nếu lúc quan sát Bồ Tát nên an trụ nghĩa quyết định, do quán sát nghĩa ấy mà chẳng sanh nhiệt não?
Đức Phật phán: Này Di Lặc! Sơ nghiệp Bồ Tát phải nên quán sát nói chuyện đời có hai mươi điều lỗi, lúc quán sát có thể làm cho Bồ Tát an trụ quyết định nghĩa, do quán nghĩa ấy mà chẳng sanh nhiệt não.
Những gì gọi là ưa nói chuyện đời có hai mươi điều lỗi?
Một là lòng sanh kiêu tứ chẳng kính đa văn.
Hai là ở nơi các tranh luận sanh nhiều chấp trước.
Ba là mất chánh niệm tác ý đúng lý.
Bốn là làm sự chẳng nên làm thân nhiều tháo động.
Năm là mau chóng cao hạ hư hoại pháp nhẫn.
Sáu là tâm thường cương cường chẳng huân tu thiền định trí huệ.
Bảy là nói phi thời bị ngôn luận ràng buộc.
Tám là chẳng thể kiên cố chứng Thánh trí.
Chín là chẳng được Thiên Long Cung kính.
Mười là bị người biện tài thường có lòng khinh rẻ.
Mười một là bị người thân chứng quở trách.
Mười hai là chẳng an trụ chánh tín thường có lòng hối hận.
Mười ba là lòng nhiều nghi hoặc dao động chẳng an.
Mười bốn là như hàng xướng kỹ theo dõi âm thanh.
Mười lăm là nhiễm trước các dục lạc theo cảnh lưu chuyển.
Mười sáu là chẳng quan sát chân thật phỉ báng chánh pháp.
Mười bảy là có mong cầu chi thường chẳng được toại nguyện.
Mười tám là tâm chẳng điều thuận bị người chê bỏ.
Mười chín là chẳng biết pháp giới tùy thuận ác hữu.
Hai mươi là chẳng rõ các căn hệ thuộc phiền não.
Đức Thế Tôn muốn tuyên lại nghĩa ấy mà nói kệ rằng:
Kiêu ngạo nơi đa văn
Chấp trước các tranh luận
Thất niệm bất chánh tri
Đây là lỗi chuyện đời
Xa rời chánh tư duy
Thân tâm chẳng tịch tĩnh
Thối thất nơi pháp nhẫn
Đây là lỗi thế thoại
Tâm họ chẳng điều thuận
Xa rời Xa Ma Tha
Và Tỳ Bát Xá Na
Đây là lỗi thế thoại
Chẳng tôn kính Sư Trưởng
Ưa thích các thế luận
Trí huệ chẳng kiên cố
Đây là lỗi thế thoại
Chư Thiên chẳng cung kính
Long Thần cũng như vậy
Thối thất nơi biện tài
Đây là lỗi thế thoại
Bực thánh thường quở trách
Các người đam mê ấy
Luống uổng nơi thọ mạng
Đây là lỗi thế thoại
Các hành đều khuyết giảm
Xa lìa đại Bồ Đề
Mạng chung sanh ưu não
Đây là lỗi thế thoại
Nghi hoặc tâm giao động
Như gió thổi động cỏ
Trí huệ chẳng kiên cố
Đây là lỗi thế thoại
Ví như người xướng kỹ
Khen nói là dũng kiện
Người ấy cũng như vậy
Đây là lỗi thế thoại
Theo dõi ngữ ngôn đời
Nhiễm trước các cảnh dục
Thường làm những tà đạo
Đây là lỗi thế thoại
Mong cầu lòng chẳng toại
Siểm khúc nhiều tranh luận
Xa rời các Thánh hạnh
Đây là lỗi thế thoại
Người ngu được chút lợi
Lòng họ thường dao động
Như khỉ vượn tháo nhiễu
Đây là lỗi thế thoại
Nhiều thối thất trí huệ
Không có lòng giác ngộ
Bị kẻ ngu nhiếp trì
Đây là lỗi thế thoạ
Mê hoặc nơi mắt tai
Nhẫn đến ý cũng vậy
Thường cùng phiền não chung
Đây là lỗi thế thoại
Kẻ ngu ưa thế thoại
Trọn đời thường luống qua
Chẳng bằng suy nhất nghĩa
Được lợi ích vô biên
Ví như vị ngọt mía
Dầu chẳng rời vỏ đốt
Mà được vị ngọt ngon
Vỏ đốt như nói chuyện
Nghĩa lý như vị ngọt
Vì thế bỏ hư ngôn
Suy gẫm nơi thiệt nghĩa
Chư Bồ Tát trí huệ
Hay biết lỗi thế thoại
Nên thường thích suy gẫm
Công đức đệ nhất nghĩa
Pháp vị và nghĩa vị
Giải thoát vị đệ nhất
Ai là người có trí?
Mà lòng chẳng ưa thích
Vì thế nên phải bỏ
Các ngôn luận vô lợi
Thường ưa siêng suy gẫm
Đệ nhất nghĩa thù thắng
Pháp đệ nhất như vậy
Được Chư Phật ngợi khen
Vì thế người trí sáng
Nên vui siêng tu tập.
Di Lặc Bồ Tát bạch rằng: Bạch Đức Thế Tôn! Đức Như Lai khéo hay nói lỗi của thế thoại và công đức lợi ích suy gẫm nghĩa thù thắng, nào có Bồ Tát chí cầu trí huệ chân thật của Phật mà lại còn ưa chuyện trò sự đời hư cuống.
Bạch Đức Thế Tôn! Thế nào là lỗi của ngủ nghỉ, nếu lúc quán sát Bồ Tát nên phải phát khởi tinh tấn chẳng sanh nhiệt não?
Đức Phật phán: Này Di Lặc! Sơ nghiệp Bồ Tát nên quán sát ngủ nghỉ có hai mươi điều lỗi, lúc quán sát có thể làm cho Bồ Tát phát khởi tinh tấn ý nguyện chẳng mỏi:
Một là giải đãi lười nhác.
Hai là thân thể trầm trọng.
Ba là nhan sắc tiều tụy.
Bốn là thêm tật bệnh.
Năm là hơi nóng ấm kém yếu.
Sáu là ăn chẳng tiêu hóa.
Bảy là thân thể sanh mụn ghẻ.
Tám là chẳng siêng tu tập.
Chín là thêm lớn ngu si.
Mười là trí huệ yếu kém.
Mười một là da thứa tối đục.
Mười hai là phi nhân chẳng kính.
Mười ba là việc làm ngu độn.
Mười bốn là phiền não ràng buộc.
Mười lăm là phiền não che lấp tâm trí.
Mười sáu là chẳng thích pháp lành.
Mười bảy là bạch pháp tổn giảm.
Mười tám là làm việc hạ tiện.
Mười chín là ghét ganh tinh tấn.
Hai mươi là bị người khinh rẻ.
Đức Thế Tôn nói kệ rằng:
Thân nặng không nghi kiểm
Giải đãi ít kham nhiệm
Nhan sắc không sáng nhuần
Là lỗi ưa ngủ nghỉ
Người ấy nhiều bệnh não
Tích tập nhiều phóng nhiệt
Tứ đại ngược trái nhau
Là lỗi ưa ngủ nghỉ
Ăn uống không tiêu hóa
Thân thể không sáng nhuần
Tiếng nói chẳng trong suốt
Là lỗi ưa ngủ nghỉ
Thân họ sanh ghẻ chốc
Ngày đêm thường say ngủ
Các trùng độc nảy sanh
Là lỗi ưa ngủ nghỉ
Thối thất hạnh tinh tiến
Thiếu hụt các của báu
Nhiều mộng không giác ngộ
Là lỗi ưa ngủ nghỉ
Lưới si mê thêm lớn
Thích ưa các kiến chấp
Mạnh chắc khó đối trị
Là lỗi ưa ngủ nghỉ
Tổn giảm các trí huệ
Thêm lớn các ngu si
Chí ý thường hạ liệt
Là lỗi ưa ngủ nghỉ
Họ ở A Lan Nhã
Mà lòng thường biếng lười
Quỷ thần được tiện lợi
Là lỗi ưa ngủ nghỉ
Mù mờ mất chánh niệm
Phúng tụng chẳng thông thuộc
Thuyết pháp nhiều lãng quên
Là lỗi ưa ngủ nghỉ
Do si sanh mê lầm
An trụ trong phiền não
Lòng họ chẳng an vui
Là lỗi ưa ngủ nghỉ
Công đức đều tổn giảm
Thường sanh lòng lo buồn
Thêm lớn các phiền não
Là lỗi ưa ngủ nghỉ
Xa rời các thiện hữu
Cũng chẳng cầu chánh pháp
Thường đi trong phi pháp
Là lỗi ưa ngủ nghỉ
Chẳng mong cầu pháp lạc
Tổn giảm các công đức
Xa rời các bạch pháp
Là lỗi ưa ngủ nghỉ
Tâm người ấy khiếp nhược
Ít khi có hoan hỷ
Tay chân thường ốm gầy
Là lỗi ưa ngủ nghỉ
Tự biết mình giải đãi
Ghét ganh người tinh tiến
Thích rao nói lỗi người
Là lỗi ưa ngủ nghỉ
Người trí hiểu lỗi ấy
Thường xa rời ngủ nghỉ
Kẻ ngu thêm kiến chấp
Vô ích tổn công đức
Người trí thường tinh tiến
Siêng tu đạo thanh tịnh
Thoát khổ được an lạc
Chư Phật thường ngợi khen
Các kỹ nghệ thế gian
Và công xảo xuất thế
Đều do sức tinh tiến
Người trí phải tu tập
Nếu người hướng bồ đề
Biết rõ lỗi ngủ nghỉ
An trụ sức tinh tiến
Giác ngộ sanh tàm quý
Vì thế những người trí
Thường sanh lòng tinh tiến
Bỏ rời sự ngủ nghỉ
Gìn giữ giống bồ đề.
Di Lặc Bồ Tát bạch rằng: Bạch Đức Thế Tôn! Kẻ ưa ngủ nghỉ có vô lượng lỗi lầm như vậy. Nếu ngưòi nào được nghe mà chẳng sanh lòng lo lắng nhàm lìa để phát khởi tinh tiến, nên biết rằng người này rất ngu si.
Nếu Bồ Tát có chí cầu vô thượng Bồ Đề nghe nói cú nghĩa chân thật công đức lợi ích như vậy mà đối với pháp lành chẳng phát khởi tinh tiến an trụ các phần Bồ Đề lại sanh lòng giải đãi thì không bao giờ có.
Bạch Đức Thế Tôn! Thế nào là lỗi trong các sự vụ mà lúc quan sát khiến Chư Bồ Tát chẳng kinh doanh sự vụ?
Đức Phật dạy: Này Di Lặc! Hàng Bồ Tát sơ nghiệp phải nên quan sát người ưa kinh doanh sự vụ có hai mươi điều lỗi, lúc quan sát như vậy có thể làm cho Bồ Tát chẳng kinh doanh sự vụ mà siêng tu tập Phật Đạo.
Những gì là hai mươi lỗi về kinh doanh sự vụ?
Một là ham thích nghiệp hạ liệt thế gian.
Hai là bị Chư Tỳ Kheo chuyên đọc tụng tu hành khinh rẻ.
Ba là bị Chư Tỳ Kheo chuyên tu thiền định quở trách.
Bốn là tâm thường phát khởi nghiệp sanh tử lưu chuyển từ vô thỉ.
Năm là luống thọ sự cúng thí của các cư sĩ có tín tâm.
Sáu là lòng tham ưa tài vật.
Bảy là thường ưa rộng mở sự vụ thế gian.
Tám là tưởng nhớ gia nghiệp mà lòng thường lo lắng.
Chín là tánh tình hung dữ phát ngôn thô lỗ.
Mười là lòng thường tưởng nhớ gia nghiệp.
Mười một là ham thích món ngon thêm lớn tham dục.
Mười hai là các nơi không lợi dưỡng thì chẳng sanh lòng hoan hỷ.
Mười ba là hay sanh nghiệp não hại chướng ngại.
Mười bốn là thường ưa thân cận các Ưu Bà Tắc và Ưu Bà Di.
Mười lăm là chỉ nhớ ăn mặc mà qua ngày đêm.
Mười sáu là luôn hỏi việc làm ăn thế gian.
Mười bảy là thường ưa nói lời phi pháp.
Mười tám là cậy mình kinh doanh sự vụ mà sanh kiêu mạn.
Mười chín là chỉ tìm lỗi người mà chẳng tự quan sát.
Hai mươi là đối với người thuyết pháp ôm lòng khinh rẻ.
Đức Thế Tôn nói kệ rằng:
An trụ nghiệp hạ liệt
Rời xa hạnh thù thắng
Thối thất lợi ích lớn
Là lỗi ưa sự vụ
Bị Chư Đại Tỳ Kheo
Tụng Kinh và tham thiền
Khinh khi và quở trách
Là lỗi ưa sự vụ
Thường tạo nghiệp sanh tử
Xa rời nhân giải thoát
Luống thọ của tín thí
Là lỗi ưa sự vụ
Thích nhận các của báu
Chẳng được thì lo khổ
An trụ hạnh hạ liệt
Là lỗi ưa sự vụ
Người ấy nhiều ái nhiễm
Qua lại nhà dâm nữ
Như chim chui vào lồng
Là lỗi ưa sự vụ
Thường lo rầu gia nghiệp
Luôn ôm lòng nóng khổ
Lời nói người chẳng tin
Là lỗi ưa sự vụ
Chẳng thích nghe thầy dạy
Chống trả lại khinh tiện
Hủy phạm giới thanh tịnh
Là lỗi ưa sự vụ
Lòng họ nhiều tưởng nhớ
Siêng toan lo nghiệp đời
Chẳng thể tu định huệ
Là lỗi nhiều sự vụ
Lòng tham thường xí thạnh
Thích ưa những ngon đẹp
Không hề biết tri túc
Là lỗi nhiều sự vụ
Được lợi lòng vui mừng
Thất lợi lòng buồn lo
Tham lẫn không từ tâm
Là lỗi nhiều sự vụ
Hại người không xót thương
Thêm lớn những nghiệp ác
Dây ái cột chặt nhau
Là lỗi nhiều sự vụ
Xa rời các Sư Trưởng
Gần gũi các bạn dữ
Chê đuổi người trì giới
Là lỗi nhiều sự vụ
Ngày đêm không tưởng khác
Chỉ nhớ đến ăn mặc
Chẳng thích các công đức
Là lỗi nhiều sự vụ
Thường hỏi chuyện thế gian
Chẳng ưa lời xuất thế
Say mê các tà thuyết
Là lỗi nhiều sự vụ
Tự thị biết công việc
Khinh mạn Chư Tỳ Kheo
Chẳng khác kẻ cuồng say
Là lỗi nhiều sự vụ
Thường rình tìm lỗi người
Chẳng thấy lỗi của mình
Khinh chê người có đức
Là lỗi nhiều sự vụ
Người ngu si như vậy
Không có phương tiện hay
Khinh mạn người thuyết pháp
Là lỗi nhiều sự vụ
Sự nghiệp hạ liệt ấy
Có đủ những lỗi lầm
Đâu có người trí huệ
Lại ưa học tập nó
Nghiệp thanh tịnh thù thắng
Đầy đủ các công đức
Đây là chỗ người trí
Ưa thích thường học tập
Nếu kẻ ưa sự đời
Người trí nên quở trách
Như người bỏ Thất Bảo
Tham lấy những sỏi đá
Thế nên người trí sáng
Nên bỏ sự nghiệp đời
Phải cầu pháp thắng thượng
Chư Phật thường khen ngợi.
Di Lặc Bồ Tát bạch rằng: Bạch Đức Thế Tôn! Chư Bồ Tát ấy bỏ rời hạnh nghiệp tinh tiến thù thắng mà phát khởi sự vụ hạ liệt thế gian, nên biết họ là kẻ thiểu trí giác huệ cạn kém.
Đức Phật dạy: Này Di Lặc!
Nay ta bảo thiệt ông: Nếu có Bồ Tát chẳng tu công hạnh chẳng dứt phiền não chẳng tập thiền tụng Kinh chẳng cầu đa văn, ta gọi người ấy chẳng phải người xuất gia.
Này Di Lặc! Nếu có người siêng tu công hạnh trí đoạn, trí xuất sanh, trí thành tựu, chẳng làm nghiệp thế gian, chẳng kinh doanh sự vụ, ta gọi người này an trụ lời dạy Như Lai.
Nếu là Bồ Tát thì chẳng nên ưa nghiệp thế gian kinh doanh sự vụ. Nếu ưa làm thì ta gọi là kẻ an trụ sanh tử. Vì thế nên Chư Bồ Tát phải xa rời.
Này Di Lặc! Nếu có Bồ Tát kinh doanh nhiều sự vụ xây tạo tháp bảy báu khắp Cõi Đại Thiên cũng chẳng làm cho ta hoan hỷ, cũng chẳng phải cung kính cúng dường ta.
Này Di Lặc! Nếu có Bồ Tát ở nơi pháp tương ưng với Ba La Mật, cho đến thọ trì bài kệ bốn câu rồi đọc tụng tu hành giảng nói cho người, đây nói là cung kính cúng dường ta.
Tại sao?
Vì Chư Phật Bồ Đề từ đa văn mà xuất sanh chớ chẳng phải từ các sự vụ.
Này Di Lặc! Nếu có Bồ Tát kinh doanh nhiều sự vụ khiến các Bồ Tát trì tụng tu hành giảng thuyết đồng kinh doanh sự vụ, nên biết đó là tăng trưởng nghiệp chướng không có phước lợi.
Tại sao?
Vì ba thứ phước nghiệp đã được nói đều từ trí huệ mà phát sanh. Vì thế nên Bồ Tát kinh doanh sự vụ đối với Chư Bồ Tát trì tụng tu hành diễn thuyết chẳng nên làm chướng ngại. Chư Bồ Tát trì tụng diễn thuyết đối với Chư Bồ Tát tu thiền định chẳng nên làm chướng ngại lưu nạn.
Này Di Lặc! Chư Bồ Tát kinh doanh sự vụ trong một Diêm Phù Đề nên cúng dường thân cận thừa sự một Bồ Tát đọc tụng tu hành diễn thuyết.
Chư Bồ Tát trong một Diêm Phù Đề đọc tụng tu hành diễn thuyết nên thân cận thừa sự cúng dường một Bồ Tát chuyên cần tu thiền định. Thiện nghiệp như vậy được Như Lai tùy hỷ được Như Lai hứa khả. Nếu thừa sự cúng dường Bồ Tát siêng tu trí huệ sẽ được khối phước đức vô lượng.
Tại sao?
Vì nghiệp trí huệ là vô thượng tối thắng siêu hơn tất cả hành nghiệp của Tam Giới. Vì thế nên có Bồ Tát nào phát khởi tinh tiến thì nên siêng tu tập trí huệ.
Di Lặc Bồ Tát bạch rằng: Bạch Đức Thế Tôn! Đức Như Lai đã khéo nói những lỗi lầm của hàng sơ nghiệp Bồ Tát ưa thích ồn náo nói chuyện thế gian ngủ nghỉ và nhiều sự vụ.
Bạch Đức Thế Tôn! Thế nào là lỗi của hí luận mà lúc quan sát khiến Chư Bồ Tát sẽ an trụ tịch tĩnh không có những tranh luận.
Đức Phật dạy: Này Di Lặc! Sơ nghiệp Bồ Tát hí luận có vô lượng vô biên lỗi lầm nay ta lược nói hai mươi lỗi:
Một là hiện tại sanh nhiều khổ não.
Hai là tăng trưởng sân khuể thối thất nhẫn nhục.
Ba là bị kẻ oán thù làm hại.
Bốn là ma và dân ma đều vui mừng.
Năm là thiện căn chưa sanh đều chẳng sanh.
Sáu là thiện căn đã sanh hay bị thối thất.
Bảy là thêm lòng oán ghét đấu tranh.
Tám là gây nghiệp địa ngục ác thú.
Chín là sẽ mắc quả xấu ác.
Mười là lưỡi chẳng dịu mềm nói năng cứng rít.
Mười một là giáo pháp được thọ chẳng thể ghi nhớ.
Mười hai là với Kinh chưa từng nghe khi nghe không hiểu được.
Mười ba là bị chư thiện tri thức bỏ rời.
Mười bốn là mau gặp các ác tri thức.
Mười năm là tu hành đạo hạnh khó được xuất ly.
Mười sáu là thường phải nghe lời không vừa ý.
Mười bảy là sanh vào chỗ nào cũng nhiều nghi lầm.
Mười tám là thường sanh chỗ nạn chẳng được nghe chánh pháp.
Mười chín là tu hành bạch pháp thì bị chướng ngại.
Hai mươi là chỗ thọ dụng bị nhiều oán ghét.
Bồ Tát ham hý luận có hai mươi lỗi như vậy.
Đức Thế Tôn lại nói kệ rằng:
Hiện đời thường khổ não
Mất nhẫn nhiều sân hận
Oán thù sanh lòng hại
Là lỗi ưa hí luận
Ma và quyến thuộc ma
Đều sanh lòng hoan hỉ
Hư mất các pháp lành
Là lỗi ưa hí luận
Lành chưa sanh chẳng sanh
Thường ở trong đấu tranh
Gây tạo nghiệp ác đạo
Là lỗi ưa hí luận
Thân hình nhiều thô xấu
Sanh vào nhà hạ liệt
Phát ngôn lời cứng rít
Là lỗi ưa hí luận
Nghe pháp chẳng nhớ được
Hoặc nghe chẳng lọt tai
Thường xa rời thiện hữu
Là lỗi ưa hí luận
Gặp gỡ các ác hữu
Tu hành khó xuất ly
Thường nghe lời trái ý
Là lỗi ưa hí luận
Tùy họ sanh chỗ nào
Thường ôm lòng nghi lầm
Chẳng hiểu được giáo pháp
Là lỗi ưa hí luận
Thường sanh trong bát nạn
Xa rời chỗ không nạn
Có đủ sự vô ích
Là lỗi ưa hí luận
Pháp lành nhiều chướng ngại
Hư mất chánh tư duy
Thọ dụng bị oán ghét
Là lỗi ưa hí luận
Các lỗi lầm như vậy
Đều do nơi hý luận
Vì thế nên người trí
Phải mau xa rời nó
Những người ưa hý luận
Khó chứng đại Bồ Đề
Vì thế nên người trí
Cũng chẳng nên thân cận
Chỗ hí luận tranh cãi
Phát sanh nhiều phiền não
Người trí phải xa rời
Cách xa trăm do tuần
Cũng chẳng cất nhà ở
Gần những chỗ hý luận
Vì thế người xuất gia
Chẳng ở nơi tranh luận
Xuất gia không ruộng nhà
Vợ con và tôi tớ
Cũng không có chức vị
Cớ chi sanh tranh luận
Xuất gia ở tịch tĩnh
Thân mặc toàn pháp phục
Tiên thần đều kính thờ
Phải tu tâm nhẫn nhục
Những người ưa hý luận
Thêm lớn lòng độc hại
Sẽ phải đọa ác thú
Vì thế phải nhẫn nhục
Tù cấm và xiềng xích
Hình phạt và đánh khảo
Các sự khổ như vậy
Đều do nơi tranh luận
Những người ưa hý luận
Thường gặp ác tri thức
Danh tiếng bị hư mất
Luôn không lòng hoan hỷ
Nếu người bỏ tranh luận
Không ai rình gặp dịp
Quyến thuộc chẳng trái lìa
Thường được gặp thiện hữu
Nơi đạo được thanh tịnh
Nghiệp chướng hết không thừa
Xô dẹp các quân ma
Siêng tu hạnh nhẫn nhục
Tranh luận nhiều tội lỗi
Vô tranh nhiều công đức
Nếu là người tu hành
Phải an trụ nhẫn nhục.
Di Lặc Bồ Tát bạch rằng: Hi hữu Thế Tôn có thể khéo nói lỗi lầm của hí luận như vậy khiến Chư Bồ Tát sanh lòng giác ngộ.
Bạch Đức Thế Tôn! Đời mạt thế sau trong năm trăm năm, có Bồ Tát nghe nói lỗi hý luận như vậy hay sanh lòng ưu hối rời lìa phiền não chăng?
Đức Phật dạy: Này Di Lặc! Đời mạt thế sau trong năm trăm năm ít có Bồ Tát hay sanh ưu hối lìa phiền não, có nhiều Bồ Tát tâm cang cường chẳng tôn kính nhau, ôm lòng tăng thượng mạn phải trái lẫn nhau, họ nghe nói nghĩa thú thậm thâm công đức thù thắng như vậy.
Dầu họ trì đọc tụng diễn thuyết, nhưng vì nghiệp chướng sâu nặng nên chẳng sanh được công đức thù thắng, nên họ chẳng tin, nghi hoặc Kinh Điển này rồi chẳng còn thọ trì diễn thuyết.
Bấy giờ Ma Ba Tuần thấy sự ấy, muốn gạt gẫm liền hiện hình Tỳ Kheo đến chỗ họ bảo rằng: Các Kinh Điển ấy là do người thế tục giỏi văn từ chế tạo ra, chẳng phải do Như Lai tuyên nói.
Tại sao?
Vì công đức lợi ích trong Kinh ấy nói các Ngài đều chẳng được. Do lời gạt gẫm của Ma Ba Tuần mà họ sanh lòng nghi hoặc đối với Khế Kinh thậm thâm tương ưng với nghĩa lợi tánh không này rồi phát khởi tranh luận chẳng còn thọ trì đọc tụng diễn thuyết.
Này Di Lặc! Các người ngu si ấy chẳng biết được do nghiệp chướng của họ nên chẳng được công đức thù thắng, lúc nghiệp chướng tiêu rồi họ quyết định sẽ được.
Di Lặc Bồ Tát bạch rằng: Bạch Đức Thế Tôn! Như Phật đã nói công đức của đức A Di Đà Phật và Cực Lạc Thế Giới. Nếu có chúng sanh phát mười tâm nguyện, tùy mỗi tâm chuyên niệm A Di Đà Phật, khi mạng chung người ấy sẽ được vãng sanh Thế Giới Cực Lạc.
Bạch Đức Thế Tôn! Những gì là phát mười tâm nguyện, do tâm ấy niệm Phật A Di Đà mà sẽ được vãng sanh Thế Giới Cực Lạc của Đức Phật ấy?
Đức Phật dạy: Này Di Lặc! Mười tâm nguyện như vậy chẳng phải kẻ phàm ngu bất thiện đủ phiền não mà phát được.
Những gì là mười tâm nguyện?
Một là đối với tất cả chúng sanh phát khởi tâm đại từ không làm tổn hại.
Hai là đối với tất cả chúng sanh phát khởi tâm đại bi không làm bức não.
Ba là đối với chánh pháp của Phật phát khởi tâm ưa thích thủ hộ chẳng tiếc thân mạng.
Bốn là đối với tất cả pháp phát sanh thắng nhẫn không có tâm chấp trước.
Năm là phát tâm nguyện thanh tịnh cung kính tôn trọng chẳng tham lợi dưỡng.
Sáu là phát tâm cầu Phật Nhất Thiết chủng trí không hề quên mất bất luận thời gian nào.
Bảy là đối với tất cả chúng sanh phát tâm tôn trọng cung kính không hạ liệt.
Tám là chẳng ham thế luận đối với Bồ Đề phân sanh tâm quyết định.
Chín là tâm thanh tịnh trồng các thiện căn không tạp nhiễm.
Mười là đối với Chư Phật Như Lai rời bỏ các tướng phát khởi tâm tùy niệm.
Này Di Lặc! Đây là mười tâm nguyện. Do phát mười tâm nguyện ấy mà Bồ Tát sẽ được vãng sanh Thế Giới Cực Lạc của Phật A Di Đà.
Này Di Lặc! Trong mười tâm nguyện ấy, tùy thành tựu một tâm nào rồi ưa muốn sanh về Thế Giới Cực Lạc của Phật A Di Đà, nếu người này chẳng được vãng sanh thì không bao giờ có.
Tôn Giả A Nan bạch rằng: Hy hữu Thế Tôn hay khai thị diễn nói công đức chân thật của Như Lai, phát khởi chí nguyện thù thắng của Bồ Tát.
Bạch Đức Thế Tôn!
Kinh này sẽ đặt tên là gì?
Chúng tôi sẽ thọ trì như thế nào?
Đức Phật dạy: Này A Nan! Kinh này tên Kinh Phát Khởi Bồ Tát Chí Nguyện Thù Thắng, cũng gọi là Kinh Di Lặc Bồ Tát Sở Vấn. Các ông nên thọ trì như vậy.
Đức Phật nói Kinh này rồi, Di Lặc Bồ Tát và Chư Thanh Văn tất cả thế gian Thiên Nhân, A Tu La, Càn Thát Bà v.v… nghe lời Phật dạy đều rất vui mừng tín thọ phụng hành.
***
Phật Thuyết Kinh đại Bát Nhã Ba La Mật đa - Hội Thứ Năm - Phẩm Mười Bảy - Phẩm Tham Hành - Phần Hai
Phật Thuyết Kinh đại Bát Nhã Ba La Mật đa - Hội Thứ Ba - Phẩm Ba Mươi Mốt - Phẩm Tuyên Hóa - Phần Ba
Phật Thuyết Kinh Chánh Pháp Niệm Xứ - Phẩm Bảy - Phẩm Thân Niệm Xứ - Tập Bốn
Phật Thuyết Kinh Tạp A Hàm - Kinh đạo Thủ Nhị Bính
Phật Thuyết Kinh Du Già đại Giáo Vương - Phẩm Sáu - Phẩm ấn Tướng đại Cúng Dường Nghi
Phật Thuyết Kinh đại Phương đẳng Vô Tưởng - Chương Hai - Nói Về Tam Muội
Phật Thuyết Kinh Chánh Pháp Niệm Xứ - Phẩm Sáu - Phẩm Quán Thiên Dạ Ma Thiên - Tập Tám Mươi Bảy
Phật Thuyết Kinh đại Bát Nhã Ba La Mật đa - Hội Thứ Ba - Phẩm Mười Hai - Phẩm Tán Thán Công đức