Phật Thuyết Kinh Kim Quang Minh Hợp Bộ - Phẩm Mười Sáu - Phẩm Chánh Luận
Hán dịch: Ngài Tam Tạng Pháp Sư Chân Đế, Đời Trần
PHẬT THUYẾT KINH
KIM QUANG MINH HỢP BỘ
Hán dịch: Ngài Tam Tạng Pháp Sư
Chân Đế, Đời Trần
PHẨM MƯỜI SÁU
PHẨM CHÁNH LUẬN
Lúc bấy giờ, Đức Phật bảo Địa Thần Kiên Lao rằng: Thuở quá khứ, có vị Vua tên là Lực Tôn Tướng, vị Vua ấy có người con tên là Tín Tướng chẳng bao lâu sẽ thọ ngôi Quán Đảnh, thống lĩnh đất nước.
Bấy giờ, Vua cha bảo Thái Tử Tín Tướng ấy rằng: Đời có chánh luận khéo trị đất nước. Ta thuở xưa từng làm Thái Tử, chẳng bao lâu phải nối ngôi Vua Cha.
Bấy giờ, Vua cha mang chánh luận đó mà vì ta giải nói. Ta dùng chánh luận này khéo trị đất nước đến hai vạn năm, chưa từng một niệm dùng hạnh phi pháp, đối với quyến thuộc của mình, tình cảm không có ái trước.
Những gì là chánh luận trị đời?
Này Địa Thần! Bấy giờ, Vua Lực Tôn Tướng vì Thái Tử Tín Tướng nói kệ này rằng:
Ta nay sẽ nói
Chánh luận Chư Vương
Vì lợi sinh chúng
Đoạn các nghi nan
Vua người tất cả
Vua Trời Chư Thiên
Nên phải hoan hỷ
Chắp tay lắng lòng:
Các Vua hòa hợp
Gom núi Kim Cương.
Hộ Thế bốn trấn
Khởi hỏi Phạm Vương:
Đại Sư Phạm Tôn
Đấng Tự Tại Thiên
Hay trừ nghi hoặc
Vì tôi đoạn tan
Làm sao người đó
Được gọi là Thiên?
Làm sao Nhân Vương
Lại gọi Thiên Tử?
Trong loài người sinh
Sống ở Vương Cung
Chánh pháp trị thế
Mà gọi là Thiên?
Hộ Thế Tứ Vương
Hỏi xong việc đó
Tôn Sư Phạm Vương
Liền nói kệ đáp:
Các ông tuy dùng
Nghĩa này mà hỏi
Ta nay cần phải
Vì mọi chúng sinh
Nói bày tuyên dương
Thắng luận đệ nhất.
Nhân tập nghiệp nên
Sinh trong nhân gian
Thống lĩnh đất nước
Nên xưng Nhân Vương.
Ở trong thai mẹ
Chư Thiên thủ hộ
Hoặc trước giữ gìn
Sau vào thai mẹ
Tuy tại nhân trung
Mà làm Nhân Vương
Vì do Trời hộ
Lại xưng Thiên Tử
Tam Thập Tam Thiên
Đều lấy đức mình.
Chia cho người đó
Nên xưng Thiên Tử.
Đã thêm sức thần
Nên được tự tại
Pháp ác lìa khỏi
Khiến chẳng khởi lên
An trụ pháp thiện
Tu khiến rộng thêm
Hay khiến chúng sinh
Sinh lên Thiên thượng
Nửa tên Nhân Vương.
Cũng tên Chấp Lạc,
La Sát dữ dằn
Làm ác hay ngăn.
Cũng tên cha mẹ
Tu thiện dạy răn
Thị hiện quả báo
Chư Thiên đã hộ.
Các nghiệp ác lành
Vị lai hiện tại
Hiện chịu báo đền
Chư Thiên đã hộ.
Nếu có ác sự
Chẳng hỏi mà buông.
Chẳng trị tội ấy
Chánh giáo chẳng dùng
Bỏ xa thiện pháp
Ác tụ lớn Tăng
Nên khiến trong nước
Nhiều những tranh gian
Tam Thập Tam Thiên
Đều sinh sân hận
Do vị Quốc Vương
Tha ác không trị
Ác pháp hại dân
Gian trá xí thạnh.
Oán địch tha phương
Tranh đến xâm lược
Sở hữu nhà mình
Tiền tài trân bảo
Giặc trộm ác hung
Chung nhau cướp đoạt.
Pháp trị thế gian
Chẳng làm việc đó.
Nếu làm việc đó
Nước ấy diệt tan
Như con cuồng tượng
Dày xéo ao sen
Gió dữ bỗng khởi
Mưa xấu thường tuôn
Ác tinh xuất hiện
Nhật nguyệt vô quang
Kết quả ngũ cốc
Đều chẳng nhiều thêm.
Do vua bỏ chính
Khiến nước cơ hàn
Trời ở Cung Điện
Đều ôm lo buồn.
Do vua bạo ngược
Chẳng tu việc lành
Lúc đó, Thiên đế
Nói với nhau rằng:
Vua này làm ác
Bạn cùng ác hung!
Vì tạo tác ác
Bị Trời giận hờn
Do Trời nổi giận
Chẳng lâu nước tan
Phi pháp binh khí
Gian trá đấu tranh
Dịch bệnh hoành hành
Dồn vào nước ấy.
Tất cả Trời liền
Lìa bỏ Vua đó
Khiến nước bại vong
Sinh đại sầu não.
Anh em chị em
Vợ con quyến thuộc
Lưu ly cô độc
Thân cũng diệt vong.
Lưu tinh rơi rụng
Hai ngày hiện liền
Giặc ác tha phương
Xâm lược cõi ấy.
Nhân dân cơ hàn
Nhiều những dịch bệnh
Đại thần trọng dụng
Lìa bỏ tử vong
Voi ngựa xe cộ
Thoáng chốc diệt tan
Gia tài sản nghiệp
Sở hữu quốc dân
Tranh nhau cướp đoạt
Chết vì đao binh
Năm tinh các tú
Trái mất độ thường
Các dịch bệnh ác
Nước ấy lan tràn.
Những người hưởng lộc
Sủng ái đại thần.
Và những quan lại
Chuyên làm phi pháp.
Làm ác như trên
Mà hưởng ân huệ
Người tu pháp lành
Ngày ngày suy giảm
Người ác pháp hành
Mà sinh cung kính.
Thấy người tu hành
Lòng chẳng ngoái lại
Nên khiến thế gian
Ba điều lạ khởi:
Sao mất độ thường
Tuôn mưa gió dữ.
Phá hoại pháp chân
Cam Lộ vô thượng
Những loài chúng sinh
Và đất mầu mỡ.
Tệ ác kính nhường,
Người lành hủy báng
Nên mưa đá tuông
Dịch bệnh, đói, chết
Trái cây, gạo thóc
Suy giảm vị ngon
Chúng sinh nhiều bệnh.
Nước ấy đầy tràn
Quả ngon trái ngọt
Ngày ngày giảm dần
Vị đắng thô ác
Theo thời tăng lên.
Chỗ cũ du hí
Đáng yêu vô cùng
Nay đều khô héo
Đáng yêu không còn.
Đồ ăn chúng sinh
Thượng vị tinh diệu
Tổn giảm dần dần
Ăn không bổ dưỡng
Xấu xí dung nhan
Suy vi khí lực.
Phàm việc uống ăn
Chẳng biết chán đủ,
Dũng mãnh lực tinh
Diệt hết không có.
Giải đãi chơi rong
Tràn đầy nước ấy.
Tật khổ nhiều thêm
Bức thiết thân ấy.
Biến động ác tinh
La Sát làm loạn
Nếu có Nhân Vương
Làm theo phi pháp
Bạn ác tăng lên
Tổn Đạo Nhân Thiên,
Ở trong ba cõi
Khổ não nhiều thêm.
Khởi lên việc ác
Như vậy không lường
Đều do Nhân Vương
Ái trước quyến thuộc
Cho họ tạo ác
Chẳng trị mà buông.
Nếu là Chư Thiên
Ủng hộ đời sống
Thì Vua như trên
Trọn chẳng được thế.
Có người làm lành
Được sinh Thiên thượng,
Người làm chẳng lành
Đọa ba đường ác
Tam Thập Tam Thiên
Sinh ra cháy nóng
Do vua ác dung
Tha mà chẳng trị.
Trái nghịch Chư Thiên
Và cha mẹ dạy
Chẳng trị chánh chân
Chẳng phải con hiếu
Khởi lên ác gian
Phá hoại đất nước.
Chẳng nên bỏ buông
Phải chánh trị tội
Vậy nên Chư Thiên
Hộ trì Vua đó.
Ác pháp diệt tan
Tu tập thiện căn
Hiện thế Chánh trị
Vương vị được Tăng
Nên đều vì nói:
Nghiệp lành, chẳng lành.
Hay bày nhân quả
Nên được làm Vương
Chư Thiên thủ hộ
Lân Vương giúp đỡ
Vì mình vì người
Tu chánh trị nước.
Có người hoại nước
Chánh giáo phải dùng.
Vì mạng và nước
chánh pháp tu hành
Chẳng nên làm ác
Ác chẳng nên dung
Việc sở hữu khác
Chẳng ứng hoại nước
Ác nhân nhiều gian
Nhiên hậu khuynh bại.
Nếu khởi nhiều gian
Hủy hoại đất nước
Như voi dữ nhất
Phá hoại ao sen.
Oán hận Chư Thiên
Nên Trời sinh não
Khởi việc ác hung
Khắp cùng nước ấy.
Vậy nên phải dùng
Chánh pháp trị thế,
Dùng thiện hóa dân
Chẳng theo phi pháp.
Thà mất mạng thân
Chẳng yêu quyến thuộc
Với thân phi thân
Lòng luôn bình đẳng.
Xem thân, phi thân
Hòa hợp làm một.
Chánh hạnh danh xưng
Lưu trải ba cõi
Chánh pháp trị dân
Người làm nhiều thiện,
Thường dùng thiện tâm
Chiêm ngưỡng Quốc Vương
Hay khiến Thiên Chúng
Đầy đủ mãn sung.
Vậy nên chánh trị
Gọi là Nhân Vương
Tất cả Chư Thiên
Vua người ái hộ.
Giống như cha mẹ
Ủng hộ con mình
Nên khiến nhật nguyệt
Các sao, năm tinh
Theo phận tề chỉnh
Chẳng mất độ thường
Gió mưa đúng lúc
Không có tai ương
Khiến nước phồn thịnh
An lạc tưng bừng
Nhân dân tăng ích
Quần chúng Chư Thiên.
Do nhân duyên đó
Nên các Nhân Vương
Thì mất thân mạng
Ác chẳng nên làm,
Chẳng nên lìa bỏ
Chánh pháp bảo trân
Do chánh pháp bảo
Người đời yêu thương.
Thường phải cận thân
Người tu chánh pháp
Công đức tụ gom
Trang nghiêm thân ấy
Với quyến thuộc mình
Luôn biết dừng đủ
Phải xa ác nhân
Tu trị chánh pháp.
Dừng yên chúng sinh
Ở các thiện pháp
Dạy bảo hộ phòng
Khiến lìa bất thiện
Nên đất nước yên,
Giàu thịnh vui sướng
Vua đó cũng thêm
Uy đức đầy đủ
Tùy theo nhân dân
Hành động ác pháp
Cần phải phục hàng
Như pháp dạy răn
Vua này sẽ được
Danh dự tốt lành
Khéo hay nhiếp hộ
An lạc chúng sinh.
***
Phật Thuyết Kinh đại Bát Nhã Ba La Mật đa - Hội Thứ Năm - Phẩm Mười Bảy - Phẩm Tham Hành - Phần Hai
Phật Thuyết Kinh đại Bát Nhã Ba La Mật đa - Hội Thứ Ba - Phẩm Ba Mươi Mốt - Phẩm Tuyên Hóa - Phần Ba