Phật Thuyết Kinh Vô Cực Bảo Tam Muội - Phần Sáu
Hán dịch: Ngài Tam Tạng Pháp Sư Trúc Pháp Hộ, Đời Tây Tấn
PHẬT THUYẾT
KINH VÔ CỰC BẢO TAM MUỘI
Hán dịch: Ngài Tam Tạng Pháp Sư
Trúc Pháp Hộ, Đời Tây Tấn
PHẦN SÁU
Bồ Tát Bảo Lai hỏi Văn Thù Sư Lợi: Nay những người mới phát ý ở trong hội, tôi muốn làm cho họ được pháp vô cực, vậy phải làm cách nào mới đạt được?
Văn Thù Sư Lợi đáp: Đối với tưởng mà không khởi tưởng, thì là được pháp vô cực.
Bảo Lai lại hỏi: Sao gọi là không tưởng tác?
Văn Thù nói: Phải được chín pháp báu:
1. Ý không xứ sở, là báu.
2. Quán pháp không chủ tể, là báu.
3. Không thấy có đương lai, quá khứ, là báu.
4. Đối với pháp không có sự tạo tác, là báu.
5. Ban cho chỉ có ban cho Kinh pháp, là báu.
6. Không lay chuyển, khi thấy đau khổ của năm đường, là báu.
7. Đã giác ngộ không xa lìa phương tiện khéo léo, là báu.
8. Thấy thẳng các pháp không pháp xứ có hai, là báu.
9. Đến Niết Bàn cũng như hóa, là báu. Đó là chín pháp báu.
Lúc đó Văn Thù Sư Lợi nói kệ:
Không có các mong muốn
Trụ vào trong vô thường
Hư không không có dơ
Phật cười có lý do.
Cười không chẳng lìa ngọn
Như gốc, không có cười
Đã trụ các pháp danh
Tất cả đều như cười.
Gốc ngọn đều tự nhiên
Không có người qua lại
Người cười có hoàn báo
Không hoàn cũng không cười.
Pháp, đều chỉ là một
Đã cười liền có hai
Với hai không danh tự
Thế nên là Tối Tôn.
Đã cười không chỗ nhiễm
Chỉ vì cho các pháp
Đã động, không chỗ động
Nên là Đấng Vô Thượng
Người cười không hoàn báo
Tất cả không chủ tể
Cười đó không lìa gốc
Nên là Thiên Trung Thiên.
Cái cười đã không khởi
Chỉ vì thấy sai lầm
Với pháp đều vắng lặng
Vắng lặng cũng vốn không.
Cái cười không lìa hóa
Dùng hóa ban cho nhiều
Với hóa không nêu danh
Thế nên mới là pháp.
Với pháp không có vậy
Chỉ vì cho không thoát
Đã thoát, không vì thoát
Phật cũng lại như vậy.
Nên ở trong đại hội
Luận bàn độ, không độ
Với pháp đã ban cho
Không có gì sánh bằng.
Xá Lợi Phất hỏi Bảo Lai: Thưa Nhân Giả! Muốn làm cho tất cả những người có học trong mười phương, đều được các tổng trì Đà La Ni, vậy phải tu pháp gì mới được môn ấy?
Bảo Lai đáp: Muốn được Tổng trì Đà La Ni cần phải thực hành ba mươi hai pháp báu:
1. Muốn làm cho tất cả người chưa phát ý, đều được độ như hóa, không có gì ngại.
2. Người chưa phát đạo ý vô thượng chánh chân, đều có thể làm cho họ trụ chánh pháp.
3. Thấy tam thiên Đại Thiên cõi nước đều bình đẳng không khác.
4. Nếu còn hạn trụ thì làm cho xa lìa các dục tại nơi tuệ môn, không động, không chuyển, đạt đến Niết Bàn.
5. Người nói có Trời, không trời chí không lay động lui sụt.
6. Chí đạo vững chắc, ý không khiếp nhược.
7. Tất cả không trở lại thọ sinh, thấy quá khứ, vị lai không có hai.
8. Quán các thiền tam muội vắng lặng, không có xứ sở.
9. Các chỗ mình độ không có chủ tể, tất cả từ không đến không.
10. Chư Phật trong tam thiên Đại Thiên, ta đều theo để thọ lãnh giáo pháp.
11. Những vị từ phương khác, đến nghe Kinh, đều khiến cho họ được thọ ký.
12. Các Cõi Phật có hoa hương, người đến cũng không vui, người không lại cũng không mong cầu.
13. Những người phát ý, khiến được trụ trong pháp.
14. Quá khứ, vị lai ý không tăng giảm.
Vì sao?
Vì biết vốn không hai.
15. Muốn làm cho các loài côn trùng bò, bay, máy, cựa trong mười phương đều phụng trì cấm giới, trọn không hủy phạm.
16. Không có tà niệm tại mười phương, thay đổi tâm ý, trở về với gốc, tức hướng đến tuệ môn.
17. Không có điều gì là không nhẫn được, thường không có tà kiến, oán hận.
18. Từ quán đến quán, không có độ.
19. Như gốc không trụ, vô thường trụ xứ.
20. Chỗ mình độ không có chủ tể, như hư không, không có niệm tưởng.
21. Người ban cho bằng tuệ, không có nêu danh, với dục không chỗ dính mắc, khiến từ đó họ được giải thoát.
22. Không lìa những gì được nói ra đối lại với nguyên nhân tác thí, với mọi người trong một nước lớn, độ không thoát người nào.
23. Ở trong vô số cõi nước bay đến các cõi khác, ở trước Chư Phật, không có trở ngại.
24. Thấy các cõi bình đẳng, không ai là không được độ thoát.
25. Tịnh, si, đồng, hợp, vốn trong sạch không khác.
26. Làm chủ ở trong Đại Thiên, xây cầu, đóng thuyền, khuyến khích người chưa được giác ngộ, từ tối tăm khiến được sáng suốt.
27. Làm thuyền trưởng giỏi trong biển cả, cứu vớt các quần sinh, không hề mệt mỏi nhàm chán.
28. Làm mọi lá chắn vô biên, chận đứng các nhơ bẩn.
29. Làm tuệ thí vô cực, không lìa mười phương.
30. Khởi lòng lành thương xót làm thấm nhuần tất cả. Những người chưa được hóa độ đều được hóa độ, cho nên hiệu là Thiên Trung Thiên.
31. Luôn thực hành tâm bình đẳng, không có nghiêng lệch, cứu tế không gì sánh bằng, cho nên hiệu là Vô Thượng Tôn Hựu.
32. Những gì Bồ Tát nói ra, không lìa Kinh Pháp, khắp trong Cõi Đại Thiên, không ai là không được nghe như nhau, thế nên trong hư không, hoa tự nhiên sinh.
Đó là ba mươi hai pháp báu của Bồ Tát.
Lúc đó, Bồ Tát Bảo Lai nói kệ tụng:
Mười phương đều như hóa
Tất cả đều vô thường
Chân pháp chánh đế lặng
Diễn nói độ chúng sinh.
Có tưởng không lìa tưởng
Tất cả thật vốn không
Như hoa chưa trổ lá
Sắc ấy không có gì.
Có tất cả các dục
Kiến lập ý dẫn đầu
Các báu vô thượng tôn
Hiệu là Thiên Trung Thiên.
Thế nên trong đại hội
Độ người chưa giải thoát
Bản ấy trụ vô thường
Nên gọi Thập Lực Tôn.
Tất cả thấy sai lầm
Thế gian gọi vô minh
Tất cả đều như hóa
Giải thoát khắp mười phương.
Hư không không thường xứ
Phật tạng đều trong đó
Giải thoát người chưa thoát
Dạy người khắp mười phương.
Cõi Chư Phật mười phương
Hợp lại thành một nước
Tự nhiên chúng đại hội
Trong khắp cả mười phương.
Phật là Nhất Thiết Giác
Cười không lìa dung mạo
Không lìa sắc vàng ròng
Khai thị người chưa thoát.
Dẫn dắt khắp mười phương
Ý không lìa Pháp Vương
Sở thí không sở thí
Hoa tung khắp mười phương.
Hoa sen lớn màu vàng
Tràn ngập cả hư không
Khởi tưởng mà thi hành
Không trụ các Cõi Trời.
Ý Văn Thù Sư Lợi
Rộng lớn không gì bằng
Người sẽ được ghi nhận
Trụ ở trong hư không.
Bảo Lai tuệ ý tôn
Ánh sáng khắp trong cung
Vừa lòng các Trời, Người
Đều được đến pháp môn.
Các Bồ Tát mười phương
Cảm động các cõi nước
Nay Thiên Tử trong hội
Được nghe tôn Kinh này,
Thấy thấu triệt tất cả
Cho đến cung khả ý
Hóa tòa làm giao lộ
Vạn thứ hương hoa trời,
Lắng nghe các tam muội
Ngồi quán các đại chúng
Công đức trồng thuở xưa
Phát ý cúng Thế Tôn.
Đạo là không trực kiến
Sở hữu đều như vậy
Giải thoát không số lượng
Ba cõi không cùng cực.
Bồ Tát Văn Thù Sư Lợi hỏi Bảo Lai: Các âm như hóa, pháp được tạo ra không có tưởng, cũng không thể tận, cho nên có tự nhiên.
Vậy phải dùng pháp gì để giải thoát?
Bảo Lai đáp:
Có chín pháp báu:
1. Tự nhiên không có xứ sở, cũng như hóa.
2. Các pháp không xứ sở, cũng như hóa.
3. Vị lai không xứ sở, cũng như hóa.
4. Các sở hữu thế xứ, cũng như hóa.
5. Quán quá khứ xứ, cũng như hóa.
6. Quán thấy các pháp cũng như huyễn, không có xứ sở, cũng như hóa.
7. Sở kiến không có xứ sở, cũng như hóa.
8. Được đạo không giải thoát xứ sở, cũng như hóa.
9. Đạt được Niết Bàn vốn không trụ xứ sở, cũng như hóa.
Đó là chín pháp, có thể đạt được tuệ giải thoát.
Văn Thù lại hỏi: Vượt qua Niết Bàn đều cũng tự nhiên, vậy thì cái gì là gốc của hóa?
Cái gì là chủ hóa?
Hóa là có gốc, không hóa có sở, khởi xứ không đạo là có xứ không?
Bảo Lai đáp: Có chín pháp biết hóa không xứ:
1. Chẳng phải đạo không xứ. Đó là hóa.
2. Hóa chẳng phải xứ, không tưởng. Đó là hóa.
3. Hóa là không khởi hóa xứ, không xứ. Đó là hóa.
4. Không phải thường danh khi không có cùng tận. Đó là hóa.
5. Hóa xứ không xứ. Đó là hóa.
6. Đối với đạo không tưởng. Đó là hóa.
7. Hóa đối với khởi, không khởi. Đó là hóa.
8. Hóa đối với các dục không có xứ. Đó là hóa.
9. Hóa đối với việc mình độ không có xứ sở. Đó là hóa.
Đấy là chín pháp biết được gốc của hóa.
Lúc đó, Văn Thù Sư Lợi nói kệ đáp:
Mười phương không có hóa
Hóa, hóa không có hình
Tất cả báu vô thường
Thế nên là hóa chủ.
Đạo là không hóa được
Cũng không lìa nơi ấy
Đã nói hình vô thường
Tự nhiên tại nơi ấy.
***
Phật Thuyết Kinh đại Bát Nhã Ba La Mật đa - Hội Thứ Năm - Phẩm Mười Bảy - Phẩm Tham Hành - Phần Hai
Phật Thuyết Kinh đại Bát Nhã Ba La Mật đa - Hội Thứ Ba - Phẩm Ba Mươi Mốt - Phẩm Tuyên Hóa - Phần Ba
Phật Thuyết Kinh độ Thế Phẩm - Phần Hai Mươi
Phật Thuyết Kinh Tăng Nhất A Hàm - Phẩm Hai Mươi Bảy - Phẩm đẳng Thú Tứ đế
Phật Thuyết Kinh Bổn Sư - Phẩm Hai - Phẩm Pháp Hai - Phần Năm
Phật Thuyết Kinh Tiểu Phẩm Bát Nhã Ba La Mật - Phẩm Mười Hai - Phẩm Tiểu Như
Phật Thuyết Kinh Tiểu Bộ - Tập Năm - Kinh Tập - Chương Hai - Tiểu Phẩm - Kinh Vangìsa