Phật Thuyết Kinh Xuất Diệu - Phẩm Tám - Phẩm Phỉ Báng - Tập Một
Giảng giải: Tôn Giả Pháp Cứu
PHẬT THUYẾT KINH XUẤT DIỆU
Giảng giải: Tôn Giả Pháp Cứu
Hán dịch: Ngài Tam Tạng Pháp Sư
Trúc Phật Niệm, Đời Dao Tần
PHẨM TÁM
PHẨM PHỈ BÁNG
TẬP MỘT
Một thuở nọ, Đức Phật ngự trong khu lâm viên Kỳ Đà Cấp Cô Độc, thuộc thành Xá Vệ. Lúc ấy Ngài nói pháp cho vô số đại chúng vây quanh trước sau Ngài để nghe. Trong thành Xá Vệ có cô Chiên Ma Na Kỳ có mối thù oán sâu đậm với Phật, tọi thức không dứt bỏ, cô lấy khúc gỗ độn dưới áo, rồi ra khỏi thành Xá Vệ đến Tinh Xá Kỳ Hoàn.
Cô ta từ xa thấy Phật đang nói pháp cho vô số đại chúng nghe, cô vui mừng hớn hở, không kể xiết, tự nhủ: Hôm nay, ta phải làm nhục Sa Môn Cù Đàm trước mặt mọi người, khiến thầy của ta sẽ được cúng dường.
Rồi, ở trước đại chúng, cô nói bài kệ:
Nói pháp say lòng người
Miệng nói vô lượng nghĩa
Làm cho tôi mang bầu
Không hổ việc này sao?
Lúc ấy, với lời lẽ dịu dàng như giọng hót chim Yết Tỳ, cũng như tiếng Phạm âm, Đức Phật nói câu kệ: Nói dối địa ngục kề.
Ma Na Kỳ đáp: Làm mà nói không làm.
Đức Phật lại bảo: Hai tội sau đều chịu, việc này tự dẫn đi.
Lúc bấy giờ, trong đại chúng, phần đông là các ngoại đạo dị học, Phạm Chí lõa thể, ít người tin Phật, nhiều người quen theo thói tà, nên nghe cô ta nói lời ấy là họ tin ngay: Cô gái này, mồ côi cha mẹ từ nhỏ, thì chắc chắn lời nói đúng là sự thật.
Trong khi đó, những người tin theo Phật thì tự nghĩ: Ngày xưa, Đức Phật ở trong cung, nhưng Ngài đã lìa bỏ ngôi Vua cao cả và các thể nữ, mà xuất gia học đạo, thành Bậc Chánh Giác cao tột.
Như thế, lẽ nào Ngài lại làm việc ấy với con bé bẩn thỉu này?
Lúc ấy Thích Đề Hoàn Nhân đang đứng phía sau Phật, cầm quạt hầu Phật, tự suy nghĩ: Tại sao cô gái Phạm Chí xấu xa này lại sinh tâm hủy báng Như Lai?
Đế Thích liền hóa thành một con chuột trắng cắn đứt sợi dây buộc khúc gỗ nọ khiến nó rơi xuống đất.
Mọi người trong chúng ai cũng trông thấy.
Trong đó, những người không có tâm kính tin Phật thì lấy làm ngạc nhiên: Tiếng động gì mà chát chúa như thế?
Còn những người có tâm kính tin Phật, thì khi nghe tiếng khúc gỗ ấy rơi thì ai cũng vui mừng hớn hở.
Có một người liền đứng dậy khỏi chỗ ngồi, đến nhặt khúc gỗ lên, bảo cô gái: Khúc gỗ này là con cô à?
Lúc ấy, tự nhiên đất nứt ra, cô gái này toàn thân rơi vào địa ngục A tỳ. Lúc ấy bà con cô gái mới đổ xô đi tìm, kêu khóc thảm thiết không nguôi. Những người không có tâm kính tin Phật liền sinh tâm sám hối.
Trong khi đó, những người có tâm kính tin Phật thì họ nói với nhau rằng: Tội báo của việc phỉ báng là như thế, linh nghiệp trong hiện tại như vậy, vậy đâu thể nói rằng phải chờ đời sau. Nói dối địa ngục kề. Vốn không mà nói có, chuyện quấy mà bảo là phải, chưa từng biết qua mà bảo đã từng trải. Những người gian dối như thế sẽ bị đọa vào tám địa ngục lớn, bị bỏ vào mười sáu cái đỉnh.
Cho nên nói: Nói dối địa ngục kề.
Làm mà nói không làm: Tội này có hai: Một là thật có làm nên phạm, hai là nói dối có làm nói là không làm. Tội này rất nặng, quả báo vô lượng.
Cho nên nói: Làm mà nói không làm.
Hai tội sau đều chịu: Hai tội nặng này là cội gốc của tai ương, đưa đến tan thân mất mạng. Người trí không bao giờ làm.
Cho nên nói: Hai tội sau đều chịu.
Việc này tự dẫn đi: Người đời gây ra những hành vi dơ bẩn là đã gây khổ lụy cho thân. Về sau, phải chịu quả báo, bà con họ hàng không cứu giúp được. Trải qua nhiều kiếp mới được giải thoát.
Cho nên nói:
Việc này tự dẫn đi.
Người ta ở đời
Búa ở trong miệng
Sở dĩ chém thân
Do lời nói ác.
Một thuở nọ, Đức Phật ngự trong núi Kỳ Xà Quật, thành La Duyệt Kỳ. Khi ấy, đến giờ khất thực, Tôn Giả Xá Lợi Phất và Mục Kiền Liên đắp y ôm bát, oai nghi khoan thai, xuống núi Linh Thứu vào thành khất thực.
Khất thực xong, hai vị ra khỏi thành La Duyệt Kỳ, chưa về đến nơi, giữa đường gặp mưa to, sấm chớp vang Trời, bên đường có một ngôi miếu, phòng xá sâu thăm thẳm, có một cô gái chăn bò đã vào trước đụt mưa ở đó. Ngài Xá Lợi Phất, Mục Kiền Liên vào miếu đụt mưa, không nhìn thấy cô gái. Cô gái từ xa trông thấy hai Ngài hết hồn té xuống đất. Khi ấy, Tỳ Kheo Cù Ba Lợi cũng vừa đến đụt mưa.
Ngài Xá Lợi Phất thấy Tỳ Kheo này bèn bảo Ngài Mục Kiền Liên rằng: Không ở chung với người ngu, mau rời xa kẻ ác. Tỳ Kheo này là một người ác, ta nên tránh xa.
Rồi hai vị ra khỏi miếu lên đường ngay. Cù Ba Lợi là người đến sau vào sâu trong miếu, thấy trong ấy có cô gái xinh đẹp nằm bất tỉnh dưới đất trong tư thế như vừa bị phạm dâm.
Cù Ba Lợi hét lớn: Ôi tai họa chưa từng thấy, những người như Xá Lợi Phất, Mục Kiền Liên… tự cho mình là trí tuệ thần thông có một không hai trên đời này, trí tuệ thần thông bậc nhất, thế mà tại sao giờ đây họ lại phạm dâm với cô gái chăn bò này?
Sự việc đã rõ ràng như vậy, thế thì trên đời nào có ai là Bậc Thánh?
Điều này chính mắt ta trong thấy, chứ không phải nghe ai nói. Nắm được việc này ông hớn hở ra khỏi miếu, dầm mưa đi đến chỗ Thế Tôn, đảnh lễ sát chân Ngài rồi đứng qua một bên.
Bấy giờ, Tỳ Kheo Cù Ba Lợi đến trước Phật mà bạch rằng: Xá Lợi Phất và Mục Kiền Liên đã làm một việc vô cùng xấu xa, gây ra tội nghiệp phàm phu.
Mới vừa rồi ra khỏi thành, trên đường về, gặp mưa to, con vào miếu đụt mưa, thấy Mục Kiền Liên, Xá Lợi Phất đã phạm dâm với cô gái chăn bò. Chính mắt con đã trông thấy sự thật ấy, chứ không phải luống dối. Hiện giờ, cô gái nọ vẫn còn đang nằm trong miếu, có thể khám nghiệm được.
Lúc ấy Đức Thế Tôn gọi tên Cù Ba Lợi ba lần mà bảo: Thôi! Thôi! Thầy chớ nói lời đó. Thầy phải phát tâm lành hướng về Xá Lợi Phất và Mục Kiền Liên.
Vì sao?
Vì hai vị Hiền Giả phạm hạnh đã thành, những việc cần làm, đã làm xong.
Lúc ấy, Cù Ba Lợi lại bạch Phật: Nay con tin theo lời Ngài dạy bảo, nhưng điều mà Xá Lợi Phất, Mục Kiền Liên đã làm thì thật là dơ bẩn, xấu xa. Con thật thấy hai ông ấy dâm dật, trái phạm đến phạm hạnh.
Đức Phật lại bảo Cù Ba Lợi: Hãy thôi! Thầy chớ để mạng căn mình phải bị đọa lạc trước mặt Như Lai.
Xá Lợi Phất và Mục Kiền Liên là những bậc đã vượt qua ba cõi, trong sạch như vàng Trời, thì chẳng lẽ còn có tâm dâm dục ấy sao?
Cù Ba Lợi bạch Phật: Đúng như lời Như Lai dạy, nhưng chính mắt con thấy hai ông ấy phạm dâm dục.
Giờ, Như Lai không tin thì con biết làm sao?
Nói xong, Cù Ba Lợi liền bước đến lễ dưới chân Phật rồi trở về tịnh thất.
Cù Ba Lợi lại suy nghĩ: Chính mắt ta thấy sự thật là Xá Lợi Phất, Mục Kiền Liên, làm chuyện dơ bẩn. Nhưng giờ đây, Đức Thế Tôn hoàn toàn không tin.
Bấy giờ vào lúc đêm khuya vắng người, bốn vị Vua Trời đến thất của Cù Ba Lợi, bảo: Xá Lợi Phất và Mục Kiền Liên là hai bậc hiền thiện, là ruộng phước của ba cõi, không hề có lỗi lầm.
Cớ sao thầy lại sinh tâm phỉ bang họ, tự mang lấy tội khổ như thế?
Vị Tỳ Kheo hỏi: Ông là ai?
Đáp: Chúng tôi là bốn vị Vua Trời che chở cho nhân gian.
Vị Tỳ Kheo bảo: Các ông là người Trời, tại sao bỏ thú vui chơi mà đến núi này làm gì?
Bốn vị Vua Trời đáp: Chúng tôi vì Tỳ Kheo mà đến đây thôi, hãy phát tâm lành đối với hai vị hiền thiện kia đi.
Vị Tỳ Kheo bảo: Các ông hãy trở về cung điện của mình, chớ can dự vào chuyện này. Bốn vị Vua Trời liền trở về cung.
Bốn vị Vua Trời đi chẳng mấy chốc, Thích Đề Hoàn Nhân lại đến bảo vị Tỳ Kheo: Thầy nên phát tâm lành đối với hai Bậc Hiền thiện ấy.
Tỳ Kheo đáp: Ông hãy giữ phước Trời của mình, đừng can dự đến việc của tôi. Bấy giờ Thích Đề Hoàn Nhân bèn trở về Cõi Trời.
Phú Phạm Thiên lại đến chỗ Tỳ Kheo bảo: Thầy nên phát tâm lành đối với hai vị hiền thiện ấy.
Tỳ Kheo hỏi: Ông là ai?
Đáp: Ta là Phú Phạm Thiên.
Tỳ Kheo bảo: Thế Tôn chẳng ghi nhận ông chứng quả A Na Hàm đó sao?
Đáp: Đúng vậy.
Tỳ Kheo nói: Dù ông đã chứng quả A Na Hàm đi nữa, thì đến đây làm gì?
Phú Phạm Thiên liền bỏ đi. Ngay trong đêm ấy, cả thân mình Cù Ba Lợi nổi lên nhiều bọc nước lớn như hạt cải, từ từ to bằng hạt đậu, rồi lớn bằng hạt đào, hạt hạnh nhân, giống như trái tỷ la.
Những bọc nước ấy bị vỡ ra, máu mủ chảy ra hôi thối, không ai dám đến gần, rồi Cù Ba Lợi chết đi, đọa vào Địa Ngục A Phù Độ, bị cả ngàn con trâu cày trên lưỡi.
Lúc bấy giờ Đức Thế Tôn bảo các Tỳ Kheo: Phải cẩn thận giữ gìn lỗi của miệng, chớ buông lời phỉ báng. Mọi sự phỉ báng trên đời này đều bởi lòng tham lam ganh ghét mà ra.
Hôm qua, Tỳ Kheo Cù Ba Lợi đến chỗ ta bảo rằng: Mục Kiền Liên, Xá Lợi Phất… gần gũi người xấu, đã phạm dâm với người nữ.
Ta đã quở trách và ngăn cấm thầy ấy rằng: Hãy thôi! Thầy chớ nói lời ấy, hãy phát tâm lành đối với hai vị ấy. Ta đã răn dạy như vậy đến hai ba lần. Nhưng tâm phỉ báng của Tỳ Kheo Cù Ba Lợi quá lẫy lừng.
Rồi Thích Đề Hoàn Nhân, Trời Phú Phạm, bốn vị Vua Trời cũng đến chỗ Tỳ Kheo Cù Ba Lợi, tha thiết khuyên can Tỳ Kheo Cù Ba Lợi rằng: Thầy hãy phát tâm lành đối với Mục Kiền Liên và Xá Lợi Phất.
Tỳ Kheo đáp rằng: Các vị hãy trở về Cõi Trời của các vị đi.
Chính mắt tôi đã trông thấy hai ông ấy làm chuyện nhơ bẩn, như vậy, các vị còn can dự vào việc này làm gì?
Các ông nên mau trở về là hơn, chớ lặp lại việc ấy. Liền đó, các Trời trở về Cõi Trời. Ngay đêm ấy, cả thân mình Tỳ Kheo Cù Ba Lợi nổi lên nhiều bọc nước, máu mủ tươm ra, sau đó chết đi, đọa vào địa ngục A Phù Độ, bị cả ngàn con trâu cày lên lưỡi. Thế nên, Tỳ Kheo phải hăng hái mạnh mẽ giữ gìn lỗi của thân, miệng, ý. Thấy các Tỳ Kheo tinh tấn thì các thầy phải cung kính tiếp đãi như thấy ta không khác.
Rồi, ở trước đại chúng, Đức Thế Tôn nói bài kệ sau đây:
Người ta ở đời
Búa ở trong miệng
Sở dĩ chém thân
Do lời nói ác.
Người ta sống ở đời là từ khi ra khỏi thai mẹ, mỗi người tanh ý hoàn toàn khác nhau, bởi do hành vi khác nhau kiếp trước của họ, như có người xách búa bén vào rừng đốn chặt cây cối hoa quả, cỏ thuốc, hủy hoại tất cả. Người ta sống trên đời này cũng vậy.
Người ta sống ở đời này không biết giữ gìn lỗi của miệng, là do tâm sai khiến, các gốc rễ bất thiện đều do lưỡi gây ra. Sống lâu hay chết yểu, đẹp đẽ hay xấu xí cũng bởi tâm niệm phát ra lời nói mà gây ra tội nặng. Cho nên, thầy Tỳ Kheo phải giữ tâm cho bền, thận trọng lời nói. Đó là những gì mà thầy Tỳ Kheo phải học tập. Lúc bấy giờ, các thầy Tỳ Kheo nghe lời Phật dạy đều vui mừng, thực hành.
Khen ác, người ác khen
Cả hai đều là ác
Ham tranh cãi, đấu khẩu
Sau đó, không sống yên.
Khen ác, người ác khen: Tỳ Kheo Cù Ba Lợi khen ngợi công đức của Điều Đạt, nào là tính tình mềm mỏng, tế nhị, là người có hành động chân chính, nào là học vấn sâu xa, trí tuệ rộng rãi, nào là có bốn đức từ bi hỷ xả, giáo hóa chúng sinh. Đại loại như thế, các thầy phải quyết tâm phủ nhận, không nên khen ngợi.
Cho nên nói: Khen ác, người ác khen.
Cả hai đều là ác: Tỳ Kheo Mục Kiền Liên và Xá Lợi Phất, đều tu phạm hạnh thanh tịnh, đầy đủ mọi công đức, đã thoát hẳn bụi trần, không còn sống với ái dục, là bậc trí tuệ rộng lớn, thấu rõ ba đời.
Nhưng Tỳ Kheo Cù Ba Lợi vì tâm si mê không chịu sửa đổi, cứ khư khư kiến chấp của mình, sinh tâm phỉ báng rằng: Tỳ Kheo Mục Kiền Liên và Xá Lợi Phất đã gây các nghiệp ác. Đại loại như vậy, các thầy phải khen ngợi công đức của hai vị ấy, không nên sinh tâm phỉ báng.
Vì sao?
Vì Xá Lợi Phất và Mục Kiền Liên giữ gìn giới luật nghiêm trang, học vấn sâu rộng, là thầy dẫn đường của loài người. Hai vị ở trước đại chúng nói pháp vô thượng, đã chứng quả A La Hán, các lậu hoặc đã hết. Nhưng kẻ gian ác kia đã sinh tâm phỉ báng, không khen ngợi công đức của hai vị ấy.
Cho nên nói: Cả hai đều là ác.
Ham tranh cãi, đấu khẩu: Người ta sống trên đời này có ngàn muôn tội khổ, như người vì dâm dục ganh ghét nên tâm bỏn sẻn, hoặc vì cờ bạc sinh ra tức giận. Tâm tạo tội đã cứng chắc thì không còn nghĩ đến mọi việc về sau. Thốt ra lời nói đưa đến tai họa, đến nỗi thân phải chết, đọa vào Địa Ngục Thái Sơn, ngạ quỷ, súc sanh, phải chịu các nạn khổ, không bao giờ hết.
Dù được làm người nhưng các giác quan không lành lặn, nào là mù, điếc, câm, ngọng, bị mọi người khinh thường. Hoặc sinh vào nơi biên địa hẻo lánh, sinh ra sau Phật nhập diệt. Tất cả đều do lỗi của miệng mà thân bị tai ương, như củi sinh lửa, lửa trở lại đốt cháy củi. Miệng là cửa ngõ của tội lỗi, lưỡi là cội gốc của tai ương. Cả hai cùng phát lên thì đưa đến cái chết.
Cho nên nói: Ham tranh cãi, đấu khẩu.
Sau đó không sống yên: Chúng sinh sống trong cõi dục, bị lậu hoặc làm cho điên đảo, si mê không có trí tuệ sáng suốt, bị ái dục trói cột, kiêu mạn quấn lấy thân, tâm bỏn sẻn ganh ghét sâu nặng.
Không đạt được niềm vui của năm thức thân. Không biết chỗ sinh khởi của các khổ, mãi mãi sống trong tăm tối, không tìm được ngọn đèn sáng.
Cho nên nói:
Sau đó không sống yên.
Tranh chút lợi nhỏ
Như mất tài sản
Từ đó tranh giành
Khiến tâm nghĩ ác.
Tranh chút lợi nhỏ: Thuở ấy, có rất nhiều thầy Tỳ Kheo, đến giờ khất thực các thầy đắp y ôm bát vào thành khất thực, thấy có vài mươi người ngồi đánh bài với nhau. Rồi một người ăn, một người thua. Người ăn, đè người thua lột cả áo, rồi hành hạ bằng năm thứ hình phạt độc ác, khiến kẻ thua đau đớn không chịu nổi.
Các Tỳ Kheo thấy vậy bèn vào thành Xá Vệ khất thực. Sau khi thọ thực xong thâu xếp y bát, sửa y phục ngay ngắn đến chỗ Đức Thế Tôn, trán lạy sát chân Phật rồi ngồi sang một bên.
Lúc ấy các Tỳ Kheo bạch việc ấy lên Đức Thế Tôn: Vừa rồi, chúng con vào thành khất thực, thấy hai người nọ ngồi đánh bài. Một người ăn, một người thua. Người thua bị lột áo còn bị đánh đập, đau đớn không chịu nổi.
Nhân đó, Đức Phật bèn nói bài kệ cho các Tỳ Kheo nghe rằng: Tranh nhau chút lợi. Nói lợi nhỏ giống như hớt bớt một giọt nước trong biển cả, hay bớt một phần bằng hạt cải trong núi Tu Di, làm vơi đi một mảnh đất bằng hạt gạo giữa mặt đất bao la. Và, lại như làm hao tổn một khoảng hư không nhỏ như con muỗi.
Này các Tỳ Kheo, đó có phải là rất ít không?
Bạch Đức Thế Tôn, đúng là rất ít.
Đức Thế Tôn bảo: Việc đánh bài nọ dù là nhỏ nhưng cũng lại như vậy, gấp trăm lầm, gấp ngàn lần, gấp muôn lần, gấp ức muôn lần không thể thí dụ, so sánh. Thế nên này các Tỳ Kheo, chỉ vì một việc bé xé ra to rồi tranh chấp nhau.
Người thân quen bỗng biến thành xa lạ, tình cốt nhục phải chia lìa. Nếu ai phỉ báng Bậc Hiền Thánh, Tỳ Kheo giữ giới và phỉ báng Như Lai bằng những việc hư vọng không thật, thì sau đó họ phải chịu tội, cả ức Phật cũng không cứu nổi.
Cho nên nói:
Tranh chút lợi nhỏ,
Như mất tài sản,
Từ đó tranh giành
Khiến tâm nghĩ ác.
Trăm ngàn Ni La Phù
Ba mươi sáu địa ngục
Kẻ phỉ báng Hiền Thánh
Từ miệng phát lời ác.
Lúc bấy giờ, Đức Thế Tôn bảo các Tỳ Kheo: Tỳ Kheo Cù Ba Lợi tự rước lấy tai họa phải đọa vào Địa Ngục Ni La Phù. Ở đó, bọn ngục tốt A Bằng dùng kềm sắt rút lưỡi Tỳ Kheo, kéo dài ra đến mấy trăm trượng, cán ra cho bằng phẳng rồi dùng đinh sắt đóng lên, dùng ngàn lưỡi cày cho trâu cày qua, đốt lưỡi cày cho đỏ lên rồi cày qua lưỡi. Trong một ngày, trăm ngàn muôn lần chết đi rồi sống lại.
Vì sao?
Vì tội ác kia chưa hết. Sau đó, Cù Ba Lợi còn phải chịu vô lượng khổ không kể xiết, trong ba mươi sáu địa ngục. Ra khỏi địa ngục, phải đọa vào ngạ quỷ, súc sanh. Trong nhiều muôn ngàn kiếp tội khổ ấy mới hết. Nếu được sinh làm người thì phải chịu mù, điếc, câm, ngọng, sáu giác quan không lành lặn. Lời nói không ngay thật, thường bị phỉ báng. Nếu đi đường thì bị người đánh một cách vô cớ.
Cho nên các thầy phải siêng tu đạo đức, cẩn thận, chớ có phỉ báng các Tỳ Kheo Hiền Thánh. Phỉ báng Bậc Hiền Thánh thì phải chịu quả báo đau khổ như thế. Các Tỳ Kheo nên tu học như thế.
Các thầy Tỳ Kheo nghe lời Phật dạy đều vui mừng thực hành.
Vô đạo đọa đường ác
Tự thêm khổ địa ngục
Xa ngu, tu tâm nhẫn
Nhớ đế thì không phạm.
Vô đạo đọa đường ác: Luống dối không thật, cũng lại không thấy việc chánh, nên cứ luống dối mà sinh ra tai họa, như cô Chiên Ma Na, Tỳ Kheo Cù Ba Lợi… luống dối không thật, phỉ bang Bậc Hiền Thánh và Tỳ Kheo Mục Kiền Liên, Xá Lợi Phất, nên phải chịu quả báo ức kiếp không dứt.
Cho nên nói: Vô đạo đọa đường ác.
Tự thêm khổ địa ngục: Phải đọa vào trăm ngàn Địa Ngục Ni La Phù, rồi phải đọa vào ba mươi sáu địa ngục Ngũ A Phù, đọa vào địa ngục này chịu đau đớn vô lượng. Bỏ thân ở địa ngục này lại thọ thân trong địa ngục khác, các khổ trong địa ngục lại càng thêm.
Cho nên nói: Tự thêm khổ địa ngục.
***
Phật Thuyết Kinh đại Bát Nhã Ba La Mật đa - Hội Thứ Năm - Phẩm Mười Bảy - Phẩm Tham Hành - Phần Hai
Phật Thuyết Kinh đại Bát Nhã Ba La Mật đa - Hội Thứ Ba - Phẩm Ba Mươi Mốt - Phẩm Tuyên Hóa - Phần Ba
Phật Thuyết Kinh Chánh Pháp Niệm Xứ - Phẩm Bảy - Phẩm Thân Niệm Xứ - Tập Bốn
Phật Thuyết Kinh Tạp A Hàm - Kinh đạo Thủ Nhị Bính
Phật Thuyết Kinh Du Già đại Giáo Vương - Phẩm Sáu - Phẩm ấn Tướng đại Cúng Dường Nghi
Phật Thuyết Kinh đại Phương đẳng Vô Tưởng - Chương Hai - Nói Về Tam Muội
Phật Thuyết Kinh Chánh Pháp Niệm Xứ - Phẩm Sáu - Phẩm Quán Thiên Dạ Ma Thiên - Tập Tám Mươi Bảy
Phật Thuyết Kinh đại Bát Nhã Ba La Mật đa - Hội Thứ Ba - Phẩm Mười Hai - Phẩm Tán Thán Công đức