Phật Thuyết Kinh chánh Pháp Hoa - Phẩm Mười Tám - Khen Pháp Sư - Phần Một
Hán dịch: Ngài Tam Tạng Pháp Sư Trúc Pháp Hộ, Đời Tây Tấn
PHẬT THUYẾT
KINH CHÁNH PHÁP HOA
Hán dịch: Ngài Tam Tạng Pháp Sư
Trúc Pháp Hộ, Đời Tây Tấn
PHẨM MƯỜI TÁM
KHEN PHÁP SƯ
PHẦN MỘT
Bấy giờ Đức Thế Tôn bảo Bồ Tát Đại Sĩ Thường Ứng Thời: Thiện nam, thiện nữ nào thọ trì, đọc tụng, sao chép Kinh Điển này thì sẽ được mười công đức về nhãn căn, tám trăm danh xưng, một ngàn hai trăm về nhĩ căn, một ngàn hai trăm về tỹ căn, một ngàn hai trăm về thiệt căn, một ngàn hai trăm về thân hành, một ngàn hai trăm về ý tịnh.
Đó là vô số trăm ngàn công đức, có thể nghiêm tịnh công đức sáu căn.
Người ấy nếu được nhãn căn thanh tịnh thì dùng nhục nhãn thấy vật hiện có khắp cả Tam Thiên Đại Thiên Thế Giới.
Các vị ngọt trong trong cây rừng, dưới đến đại địa ngục Vô Khả, trên đến Cõi Trời Ba Mươi Ba.
Thấy khắp tất cả và có thể nhiếp thủ hết nên gọi là nhục nhãn.
Tất cả chúng sinh hiện có trong đó, đều thấy hết và biết rõ tội phước, chỗ hướng đến của họ.
Khi ấy Thế Tôn dùng kệ khen:
Người thọ trì Kinh này
Dũng mãnh ở trong chúng
Tuyên thuyết chẳng khiếp sợ
Chỉ nghe danh đức này
Tám trăm các danh xưng
Mắt thanh tịnh trong sáng
Nêu đã lìa các cấu
Mắt ấy thấy biết khắp
Người kia dùng nhục nhãn
Do từ cha mẹ sinh
Thấy Thế Giới Chư Phật
Thấy khắp vượt Thần tiên
Các núi, núi Tu Di
Lại thấy cả Thiết Vi
Và các gò đống khác
Lại xem thấy biển lớn
Yên lặng ngồi một chỗ
Chỗ nào cũng thấy hết
Dưới đến ngục Vô khả
Nhục nhãn được như thế.
Nếu chưa được thiên nhãn
Cũng chẳng thấy biết rõ
Cảnh giới của nhục nhãn
Căn và thức nhẹ nhàng.
Phật lại bảo Bồ Tát Thường Ứng Thời: Thiện nam, thiện nữ nào nói Kinh Điển này, hoặc nói cho hàng Thanh Văn thừa và chủng loại khác thì đạt được một ngàn hai trăm danh xưng về tai, nghe khắp tam thiên đại thiên Thế Giới.
Đến đại địa ngục Vô khả, trên đến Trời Ba Mươi Ba, vượt hơn Thần Tiên, đó là nghe tiếng voi, tiếng ngựa, tiếng trâu, tiếng kỹ nhạc, tiếng xe, tiếng kêu khóc, tiếng sầu than, tiếng trống, tiếng chuông, tiếng ca, tiếng múa, tiếng cười giỡn, tiếng nam, tiếng nữ, tiếng đồng nam, tiếng đồng nữ, tiếng gió, tiếng kỳ diệu.
Tiếng Chánh Pháp, tiếng phi pháp, tiếng vui, tiếng khổ, tiếng sức lực, tiếng tánh tình, tiếng nhu, tiếng thô, tiếng Trời, tiếng Rồng, và các thử tiếng Quỷ Thần, Kiền Thát Bà, A Tu La, Ca Lưu La, Chân Đà La, Ma Hưu Lặc, tiếng lửa, tiếng nước, tiếng trong đất, tiếng Tỳ Kheo, tiếng Thanh Văn, tiếng Bồ Tát, tiếng Như Lai.
Các loại âm thanh có trong tam thiên đại thiên Thế Giới, trong ngoài thông suốt, tất cả thanh tịnh. Dùng nhục nhĩ căn nghe hết tiếng nói của chúng sinh. Chưa đắc Thiên Nhĩ mà nghe hết, hiểu rõ ngọn ngành các tiếng, cũng chẳng tư duy quán sát gốc gác của chúng sinh mà lại nghe hết, cũng chẳng tìm cầu tất cả âm thanh mà lại nghe rõ ràng êm xuôi như thế.
Bồ Tát Đại Sĩ Thường Ứng Thời chưa đắc thiên nhĩ mà tai thường nghe được như vậy.
Phật nói như vậy xong, muốn giải thích lại ý nghĩa trên nên nói tụng:
Nhĩ căn thanh tịnh
Trong sạch gồm thâu
Biết bao nhiêu loại
Có ngàn hai trăm
Ở trong Thế Giới
Thảy đều nghe biết
Nghe âm thanh ấy
Không sót tiếng nào
Tiếng của sáu loài
Cũng đều nghe được
Tiếng của các thừa
Xe, trâu, voi, ngựa
Vỗ tay đánh trống.
Âm nhạc buồn vui
Gõ nhịp chiêng bạt
Cũng lại như thế
Kỹ nhạc êm dịu
Âm thanh tuyệt vời
Tuy ở bên chúng
Nhưng không nhiễm trước
Nghe vô số điều
Những người giảng thuyết
Người ấy so sánh.
Ưa thích phân biệt
Nghe tiếng Chư Thiên
Thường nghe được tiếng
Thiên nhĩ nghe được
Tiếng nam tiếng nữ
Êm ái ngọt ngào
Các tiếng kêu khóc
Việc làm của các
Đồng nam đồng nữ
Tiếng chim loan buồn
Tiêng quạ, chim thư
Giao tinh, uyên ương
Cùng chim Anh Vũ
Nếu cất tiếng kêu
Người ở Sơn Lâm
Đều được nghe hết
Loại âm thanh này
Đớn đau khổ sở
Kêu gào thảm thiết
Tàn khốc đắng cay
Ở trong địa ngục
Mong muốn uống ăn
Van xin cầu khẩn
Bộc khởi mạnh mẽ
Phát ra thành tiếng
Các A Tu La
Sống ở tại biển
Âm thanh thông suốt
Mỗi tiếng khác nhau
Khi ấy Pháp Sư
Trụ tại một chỗ
Bất cứ tiếng nào
Thảy đều nghe biết
Tiếng kêu đói khát
Của loài ngạ quỷ
Mỗi tiếng phát ra
Hoặc kêu hoặc rống
Khi ấy Pháp Sư
Đứng im tại chỗ
Cũng nghe biết được
Bao nhiêu thứ tiếng
Tiếng của Chư Thiên
Trên cõi Trời Phạm
Trên Trời Quang Âm
Trời Thiện cứu cánh
Và các âm thanh
Kỳ đặc lạ khác
Pháp Sư đều nghe
Biết hết tất cả
Có người ở đời
Bỏ tục xuất gia
Làm chúng Tỳ Kheo
Hành trì phúng tụng
Phân biệt giảng thuyết
Tâm trí người ấy
Pháp Sư nghe biết
Kinh đã thuyết này
Các chúng Bồ Tát
Ở cảnh giới mình
Có thể phúng tụng
Vì người tuyên thuyết
Kết tập ý nghĩa
Để thành Kinh Điển
Thảy đều nghe hết
Bao nhiêu âm thanh
Của Phật Thế Tôn
Vì người thuyết pháp
Vì các chúng sinh
Thuyết Kinh vô số
Một mình dưới cây
Đều nghe được hết
Do Bồ Tát ấy
Thường trì Kinh này
Vô số chúng sinh
Trong Quốc Độ Phật
Ở tam thiên giới
Âm thanh vang vọng
Hoặc ở trong nhà
Hoặc ở bên ngoài
Lời nói thô tế
Thảy đều thâu nhận
Nghe hết tất cả
Các loại âm thanh
Của loài chúng sinh
Cũng không chấp trước
Mọi nơi mọi người
Biểu lộ, sâu kín
Với tai thanh tịnh
Đều thấu rõ hết
Người này còn chưa
Đắc thiên nhĩ thông
Vừa gặp nhân duyên
Liền nghe được ngay
Công đức Pháp Sư
Khi ấy như thế
Do học Kinh này
Nên được như vậy.
Phật lại bảo Bồ Tát Thường Ứng Thời: Nếu thiện nam, thiện nữ thọ trì phân biệt, diễn nói, đọc tụng, hoặc sao chép Kinh này trên tre lụa thì được tám trăm công đức, các căn kiên cố, tỹ căn thanh tịnh.
Vì vậy, các mùi hương trong tam thiên đại thiên Thế Giới, tỹ căn đều nghe được hết, như mùi hương êm dịu, hương tu mạn, hương sinh, hương truyền sức tu, hương hoa tư di, các loại hương hoa sen xanh, hoa sen hồng, hoa sen vàng, hoa sen trắng và bao nhiêu loại hương của cây cỏ hoa trái tỏa xông, như là hương tô hiệp.
Hương hoa, hương chiên đàn, hương cây mật, hương cây mộc xanh, đủ các loại hương, trăm ngàn thứ hương đặc biệt có ở mọi nơi, hương các cây chất phác hương nam, nữ đồng nam, đồng nữ đều tự nghe.
Hương xoa nơi thân, hương của voi, ngựa, lục súc, chim bay, thú chạy, hương các thứ cây cỏ, hương của các loại hàm huyết ở trong rừng cây, hương của các yêu mị, hương chí thành, hương thiên thượng, hương tỷ đà mỹ, hương cây trú đạt, hương ý, hương đại ý, hương nhu nhuyễn, hương Chư Thiên, hương Thiên Cung.
Biết mùi hương thân Đế Thích phát ra từ đâu, ở nơi giảng đường khí đánh trống đờn ca, hay ở chỗ tu chỉnh thiết lập các pháp tắc quan trọng, hoặc khi thuyết pháp cho Chư Thiên Đao Lợi, các mùi hương tự nhiên từ đất phát ra, mùi hương của ngọc nữ Trời Lợi Nghị ca hát nô đùa, mùi hương của đồng nam, đồng nữ.
Do nhân duyên ấy, giả sử mùi hương sinh ra từ thân của các Thiên Tử cõi Phạm Thiên, Chư Đại Thiên Tử cõi Đại Phạm, mùi hương ấy có tên khác nhau, mùi hương của Thanh Văn, Duyên Giác, Bồ Tát Đại Sĩ, Như Lai ở nơi du cư khai hóa, vị Pháp Sư ấy ở tại một nơi cách đó rất xa, chẳng đến ngay đó.
Cũng chẳng gần bên, chẳng đi đến ngửi mà vẫn nghe được hết các mùi hương ấy, nhưng chẳng thích, chẳng cầu, cũng chẳng nhớ nghĩ, cũng chẳng xông hương, nhưng ngửi biết mùi, trụ tâm chuyên nhất, ở tại chúng hội mà phân biệt nói các mùi hương như vậy, tâm cũng chẳng đắm trước, không ưa thích mong cầu.
***
Phật Thuyết Kinh đại Bát Nhã Ba La Mật đa - Hội Thứ Năm - Phẩm Mười Bảy - Phẩm Tham Hành - Phần Hai
Phật Thuyết Kinh đại Bát Nhã Ba La Mật đa - Hội Thứ Ba - Phẩm Ba Mươi Mốt - Phẩm Tuyên Hóa - Phần Ba
Phật Thuyết Kinh đại Bát Nê Hoàn - Phẩm Bốn - Phẩm Ai Thán
Phật Thuyết Kinh Tạp A Hàm - Kinh Như Lai đệ Nhất
Phật Thuyết Kinh đại Bi đại ái - Phẩm Hai Mươi - Phẩm Bốn Vô úy
Phật Thuyết Kinh Tạp A Hàm - Kinh Lục Phú
Phật Thuyết Kinh Chánh Pháp Niệm Xứ - Phẩm Sáu - Phẩm Quán Thiên Dạ Ma Thiên - Tập Ba Mươi Tám